Ngô Hữu Đoàn

~~~~ Dzui thôi mòa! ~~~~

Archive for the ‘1.4 Thơ thi hữu’ Category

Bài thơ dành cho Mẹ – Lưu Lãng Khách

Posted by NHD trên Tháng Tám 19, 2013

Bài thơ dành cho Mẹ

Giờ con xin viết ra đây
Nỗi lòng con tự những ngày ấu thơ
Con không dành sự bất ngờ
Con dành cho Mẹ bài thơ cuộc đời
Của người từ thuở thiếu thời
Chủ thuyền buôn bốn phương trời là cha
Dẫu không da phấn mặt hoa
Cũng mai cốt cách nhà nhà mến yêu
Làm dâu khổ đến trăm điều
Lên quê gái biển ít nhiều lạ xa
Thiếu thời chẳng ngại phong ba
Giờ sao ruộng lúa vườn cà ngại thay
Vốn người cứng cỏi xưa nay
Dần dà Mẹ quyết ra tay học làm
Ruộng vườn càng học càng ham
Con dăm ba đứa vẫn kham bãi bàu
Một bầy con gái không lâu
Sau Mẹ sanh hạ được đâu cục vàng
Đặt tên cậu ấm là Toàn
Chưa thôi nôi Mẹ đã mang phải mìn
Giữa thời giặc giã chiến tranh
Tấm thân tàn phế âu đành rủi ro
Nửa năm nằm viện Cha lo
Con thơ khóc nỗi bơ vơ não nùng
Bom trên đạn dưới hãi hùng
Mẹ ra viện ẵm con cùng tản cư
Cháy nhà làm chẳng thấy dư
Mẹ trong tro trấu, cha như xổ lồng
Làm cao su sở Phước Long
Bốn mùa đằng đẵng Mẹ mong mới về
Trăm năm vẫn Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in 1. Thơ thẩn, 1.4 Thơ thi hữu | Leave a Comment »

Nhạc chiều- thơ Lê Thanh Phách

Posted by NHD trên Tháng Năm 7, 2011

Nhạc chiều
Tặng Ngô Hữu Đoàn

Một mùa nắng cũ xa xôi
Người đi muôn lối xa vời
Ngóng hoài một đôi mắt ấm
Giữa chiều rét buốt chơi vơi

Bóng ai sương mờ cuối nẻo
Bờ xa hiu hắt bên đời
Niềm riêng đường dài nặng xuống
Buồn lên đôi cánh chim trời

Hôm nao một lần anh đến
Mây hồng gió sớm bay theo
Mơ mai đường dài sông núi
Lặng nghe nắng cuối chân đèo

Rồi ngày sông trôi vội vã
Chuyện tình theo dấu chân ai
Thương sao loài chim di trú
Mơ buồn như nắng trên vai

Người ơi! Đường chiều xa lắm
Có còn đôi bóng trăng xưa
Hay chuyện tình vào quên lãng
Nhớ thương biết mấy cho vừa.

Lê Thanh Phách

Posted in 1. Thơ thẩn, 1.4 Thơ thi hữu | Leave a Comment »

Thơ Phượng Vũ

Posted by NHD trên Tháng Tư 30, 2011

Phượng VũCây Si

Lòng ngực nóng tim non thổn thức
Máu thanh xuân náo nức vì yêu
Hoa xuân nhạt với bóng chiều
Nhanh lên em kẻo xuân tiêu nhạt nhoà..

Lá thư nhỏ gửi ra Vĩnh Phúc
Gói vào trong chất ngất tình tôi
Yêu em dáng đ̣ứng dáng ngồi
Thương em giọng nói tiếng cười trong veo
Anh rằng: anh muốn đi theo
Làm cây si giữa cột kèo nhà em.

2011

Yêu Điệp

Bảo Sơn có một bóng hình
Mỗi lần qua đó anh nhìn say mê
Phương xa mây trắng bay về
Quê hương có Điệp bốn bề nở hoa
Hoa Điệp thắm tim ta nở rộ
Chút ân tình mấy độ yêu em
Yêu em giấc mộng êm đềm
Một vầng trăng tỏ, gối mền phủ hoa
Hoa cài tóc lụa kiêu sa
Phượng yêu Điệp mãi phong ba cũng liều.

2011
Phượng Vũ

——————————————————————
Tiểu sử: Thi sĩ tên thật là Vũ Văn Phượng sinh tại Vĩnh Phúc, Bắc Việt. Nhà Thơ tré đang sống với Mẹ, đi học và làm việc part-time tại Saigon. Liên lạc: nguoidanong_doncoi2003@yahoo.com. (theo tác giả Võ Thanh Liêm- Australia)

Posted in 1. Thơ thẩn, 1.4 Thơ thi hữu | 1 Comment »

Khi biết đếm thời gian…/ thơ Lưu Đức Dũng

Posted by NHD trên Tháng Hai 26, 2011

Khi biết đếm thời gian…

khi biết đếm thời gian
từng ngày sau mẹ mất
            con ngậm ngùi
            lại nhớ thuở xa quê
            sao không đếm bao ngày xa mẹ
            để gần hơn một thoáng quay về?

nay con đếm thời gian
tháng ngày sau mẹ mất
             xót xa thời
             mẹ thao thức mỗi đêm khuya
             giọt nước mắt nhớ con xa
             nhòe thêm trên tấm gối

             giọt nước mắt mẹ
             ai ơi hơn một lần nghĩ tới?
             chạnh lòng sao
             ngày ấy đã qua rồi!

con lại đếm thời gian
nhiều đêm sau mẹ mất
hướng sao trời
lệ ứa – nỗi niềm đau!

Lưu Đức Dũng
(Trên chuyến tàu về quê, 23 tháng chạp, Canh Dần)

Posted in 1.1 Thơ, 1.4 Thơ thi hữu | 7 Comments »

Với quê- thơ Hà Huy Hoàng

Posted by NHD trên Tháng Ba 4, 2010

VỚI QUÊ
(Kính tặng quê hương và hương hồn Mẹ yêu thương)

Đêm ngồi thao thức cùng quê
Nỗi thương sao cứ ùa về thiết tha
Nơi này mẹ đã sinh ta
Tuổi thơ lớn dưới gốc đa đầu làng…

Không mơ khanh tướng bạc vàng
Mơ làm thi sĩ làng nhàng tép riêu
Nao nao trước một cánh diều
Bâng khuâng theo sợi khói chiều thần tiên…

Thế mà … cơm áo oan khiên
Bao lần chân bật xa miền ấu thơ
Phồn hoa đất khách nương nhờ
Ấm no càng thấy vật vờ nhơ quê
Thẳm sâu níu gọi ta về
(Có gì như đã hẹn thề nghìn năm…)
Gò Dầu mộ Mẹ ta nằm
Trên đầu một đoá nguyệt rằm im soi!

Bất ngờ vọng tiếng ”À ơi…”
Khẽ khàng giọt nước mắt rơi.. khẽ khàng…

Hà Huy Hoàng

Posted in 1.1 Thơ, 1.4 Thơ thi hữu | Leave a Comment »

Hoài niệm- thơ Trương Thị Tiền

Posted by NHD trên Tháng Một 6, 2010

đưa tay tôi vịn bóng mình
mới hay tình đã vô hình từ lâu

Đó là hai câu mà tui thấy thích nhứt trong một bài thơ nhận được qua điện thoại từ một người cô bạn chưa quen biết. Qua tin nhắn, chỉ biết tác giả ở Sơn Tịnh, Quảng Ngãi, là phụ nữ nhưng chưa biết gọi “cô” hay “chị” cho phải lẽ. Sáng nay mới nhắn tin xin thêm cái tên và rồi dán lên đây cho dzui…(NHĐ)

Hoài niệm

còn đây tôi với chiều không
nhặt cành hoa tím thả dòng tâm tư
nghe trong sâu thẳm môi cười
có dòng nước mắt khóc người hôm qua
niềm yêu với lại ngày xa
cho gần nỗi nhớ tiếc hoài tháng năm
dòng sông xưa vẫn một dòng
chiều nay nỗi nhớ trong lòng hồi sinh
đưa tay tôi vịn bóng mình
mới hay tình đã vô hình từ lâu.

Trương Thị Tiền

Posted in 1.1 Thơ, 1.4 Thơ thi hữu | 6 Comments »

Lời chào một ngày- thơ Trần Thuật Ngữ

Posted by NHD trên Tháng Mười Một 3, 2009

LỜI CHÀO MỘT NGÀY

Xin cúi thấp chào mặt trời xuống núi
Đêm bắt đầu đen trên nghiã địa đen
Xin cúi thấp chào anh em bằng hữu
Ngày bắt đầu đen trên trái tim đen
Xin cúi thấp chào những người đã chết
Lòng huyệt nào sâu cây cỏ nào xanh
Xin cúi thấp chào kẻ thù phía trước
Nước mắt nào vàng trên bãi đất hoang
Xin cúi thấp chào mùa xuân lửa đỏ
Hãy cầm tay nhau nhìn rõ mặt nhau
Xin cúi thấp chào Sài Gòn, Hà Nội
Xin chào, xin chào những người Việt Nam
Xin cúi thấp chào con đường đi tới
Nến thắp hai hàng cháy đỏ áo quan
Xin cúi thấp chào trong giờ hấp hối
Di chúc nào không viết nổi cho em
Xin cúi thấp chào căn phòng đã ở
Hơi thở nào đau trong từng bước chân
Xin cúi thấp chào những ngày tháng cũ
Xin chào mẹ cha lời đứa con hoang
Xin cúi thấp chào thành phố tôi đến
Hôm nay là ngày Chúa chịu đóng đanh
Xin cúi thấp chào mặt trời xuống núi
Đêm bắt đầu đen trên trái tim đen.

Trần Thuật Ngữ

Posted in 1.1 Thơ, 1.4 Thơ thi hữu, 1.5 Thơ thích | 1 Comment »

Con cò trắng- thơ Nguyên Nguyên

Posted by NHD trên Tháng Mười Một 3, 2009

CON CÒ TRẮNG

Quê hương tôi có cò bay xuống nước,
Ruộng đất tôi, cây bắp dắt cây cà.
Mặt trời mọc, bông lúa nằm, bông lúa ướt.
Chuyện ân tình, con gái hát, trai ca,
Đời thịnh trị trăng sao,
Mẹ ru tôi thuở truớc,
Cá mắm Sa Huỳnh, gạo nước Ba Gia.
Câu hát đó, chiều nay tôi muốn khóc,
mỗi tấc đất này là mỗi bước của ông cha.
Tôi bỏ lại, từ khi nghe súng đạn,
Sắp làm nên lần nữa cuộc chia xa.
Bạo lực, cường quyền, ngụy trang lý tưởng,
Lôi kéo nhau đi xáo thịt nhồi da.
Sông đổ máu ruộng đồng không lúa thóc,
Thiên Ân chiều chiều đại bác quân xa.

Rồi tủi nhục lăn dần lên phố thị,
Ngủ chực, ăn nhờ, thằng con ngóng tin cha.
Và mếu máo một phương trời xa lắc,
Mẹ xếp thư vào hết chỗ gởi ra.
Chuyện đói khó từng cơn trong nước mắt,
Cây đá bây giờ cũng nám thịt se da.
Thủa đường sá nghe thân mình đứt khúc,
Phục kích, xung phong, Mộ Đức, Thu Xà.

Ngày cứ thế niềm yêu thương không giáp mặt
Đành làm kẻ bơ vơ, tôi lìa cửa lìa nhà.
Chiều quán trọ, nhìn nhau dăm bảy đứa,
Hỏi quê mẹ, quê mình, giờ bên đó có ai qua.
Có ai nhắc vào bạn bè đôi lứa,
Hay lại bây giờ máu nhỏ hồng pha.
Hay lại có chiều chiều câu hát lạ,
Và vội vàng con cò trắng cũng bay xa.

Nguyên Nguyên

Posted in 1.1 Thơ, 1.4 Thơ thi hữu, 1.5 Thơ thích | Leave a Comment »

Hai bài thơ Hồ Chí Bửu

Posted by NHD trên Tháng Bảy 10, 2009

vỗ tay

chúng nó
đánh đấm với nhau
văng tục
thằng nói mình văn chương cái thế
đứa nói mình học rộng tài hoa
thế giới có bốn bồ sỉ nhục
năm châu chia nhau hai bồ
còn chúng nó
mỗi đứa một bồ

đám lòng thòng đi theo
thúi bề nào che bề nấy

nhóm đại gia rững mỡ
“xê ra cho anh treo giải thưởng”
suy đi tính lại
tiếp thị thương hiệu của mình
không gì bằng
treo giải thưởng văn chương
thanh mà tục
tục mà thanh

hỡi ơi,
ta chết đây
cho chúng mầy vừa thọt lét nhau
vừa làm cách mạng văn chương.

Hồ Chí Bửu

Hãy Cố Quên Nhau

em mặc cả tình yêu rồi ra giá
đem lên cân và thừa bớt thiếu bù
khi biết rằng ta chẳng có đồng xu
em ngạo nghễ tăng mình lên hết giá

ta phớt tĩnh không mua và không trả
hàng trưng bày trong hội chợ tình yêu
em chạy theo và tiếp thị Đọc tiếp »

Posted in 1. Thơ thẩn, 1.4 Thơ thi hữu | Leave a Comment »

Lời về- thơ Khắc Minh

Posted by NHD trên Tháng Tư 15, 2009

lời về

.một
điệu sầu đếm lạc dấu chân
còn đây phố nhỏ phân vân lối về
mắt ru hờn dỗ bóng khuya
gió khua khói động lưng bìa môi cong
thả sầu nhè nhẹ xuống lòng
buồn đo bóng nhỏ vào hồn phố xưa

.hai
khi về giữa phố hoa đèn
tìm trong đáy mắt dáng em thuở nào
hai tay níu với trăng sao
tình nghe nhỏ lại trời cao khuất đầu
thu gầy là bởi mưa ngâu
hồn tôi vàng úa bởi sầu hoài thương
bóng em từ khuất cuối đường
chân tôi dẫm nát nhớ thương cuối trời
tháng năm năm tháng còn tôi
mùa thu bán mất em rồi còn đâu?

.ba
tôi về tìm dấu mưa bay
dỗ cơn ác mộng mệt nhoài đứt hơi
thôi em đừng nói nhiều lời
chiêm bao vàng lạnh mây trời tủi ghen
phố xưa bóng lả chân mềm
tình tôi xin cũng đậu thềm thương yêu

Khắc Minh

Posted in 1.1 Thơ, 1.4 Thơ thi hữu, 1.5 Thơ thích | Leave a Comment »