Ngô Hữu Đoàn

~~~~ Dzui thôi mòa! ~~~~

Archive for the ‘1.5 Thơ thích’ Category

Gởi Bùi Giáng – thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD on Tháng Sáu 3, 2013

Gởi Bùi Giáng

Không ai nghĩ rằng anh đã mất (1)
Vẫn còn đây buồn bã tiếng “ Mưa Nguồn’’ (2)
Cành hoa “ thạch thảo đẫm sương”
Anh viết bài thơ “ Mùa Thu đã chết’’ (2)
Rồi sau đó anh đi biền biệt
Thành phố buồn hoen giọt máu chưa khô
Tài tử nghìn sau đắp hộ nấm mồ
Và cắm cho anh bình hoa “ quốc sắc” (2)
Đọc điếu văn bằng những chuyện tình đẹp nhất
Đưa anh về vĩnh viễn với “ thiên hương” (2)
Xôn xao tiếng sóng Tiền Đường
Trên cõi ấy xênh xang câu hò lục bát
Cúc, trúc, mai, lan bốn mùa thơm ngát
“ Quốc sắc thiên hương khuây khoả mộng thiên tài “ (2)

Tôi nhớ ngày xưa anh khóc anh cười
Anh ném vào đời những câu nghiêng vần ngửa
Như giữa đêm đông kẻ chăn cười thiếu lửa
Ngước nhìn lên không thấy một vì sao
Rồi anh đi không biết đến nơi nào
Tiếng khóc tiếng cười vẫn ngọt ngào thương nhớ
“ Lá Hoa Cồn’’ (2) từng trang tình rộng mở
Hội mùa xuân cỏ biếc “ trắng hoa lê’’ (2)
Giữa mùa xuân cây cỏ gọi anh về
Cùng chim bướm gởi lời chào thân ái
Gió nội hương đồng lòng anh lưu luyến mãi
“Cánh chuồn chuồn bay đậu thuở hoa niên (2)
Anh làm thơ khóc bạn đa duyên
Cho mây trắng vấn vương lầu Hoàng Hạc
Anh ca ngợi tình yêu sao mà nghe tiếng khóc
Của lứa đôi dang dở tuổi mười lăm
Suốt đời anh Vườn Thúy vắng trăng thề
Hồn thơ dại sững sờ trong gió loạn
Tôi đến với anh một chút tình bè bạn
Vẫn chưa quên thương mến buổi sơ phùng
Tôi hỏi anh rằng có, rằng không
Chúng mình đó – hay là hai giọt lệ
Rơi lăn lóc từ bên thềm Thượng đế
Xuống trần gian ngời sáng vẻ đau thương
Anh trả lời bằng cuộc sống lang thang
Khi phố chật. lều tranh
“ Khi đầu đường xó chợ’’ (2)
Gởi tấm lòng đến từng con kiến nhỏ
Giữa trang thơ dòng chữ gọi thiên thu !

Đứa (3) bất tài không gọi được bình minh
Cho tổ chim giữa rừng sâu gội nắng
Anh cứ vui trên khung trời câm lặng
Rồi mai sau làm chủ hội tiêu dao
Giữa trời xuân rạng rạng hoa đào
Mây Tiên Lãnh về chơi Lạc phố.

Lê Vinh Thiều

Chú thích:
1. Viết tại Kim Sơn Tháng 2 năm 1979, khi có tin Bùi Giáng mất.
2. Thơ Bùi Giáng
3. Bản thảo do nhà thơ Lê Vinh Bổn sưu tìm, góp nhặt và viết lời tựa tháng 9 năm Mậu Týghi là Tôi
———————————————————————————————————-
Nguồn: Nước Đầu Nguồn Nxb Thanh niên 2009. Đăng lại từ khacminhtho.wordpress.com.

Posted in 1.5 Thơ thích | Leave a Comment »

Rót chén rượu- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD on Tháng Hai 16, 2011

RÓT CHÉN RƯỢU

Rót chén rượu mừng hoa xuân trở lại
Bàn tay xưa trắng muốt mộng ngày xưa
Nhà ta có hoa mai vàng nở muộn
Gió nồm quê ta run rẩy lá mai non
Nâng bàn tay em trời một phía nghiêng buồn
Mười mấy năm đời vẫn gió mưa tuôn
Mà tình sử vẫn thơm mùi tóc lạ
Ta dìu em dưới khung trời nghiêng ngã
Lá mai non run suốt cuộc hành trình
Bàn tay em xoè rộng giữa bình minh
Trao ánh sáng cho ta ngày nguyệt tận.

Gió nồm quê ta hết thơm mùi muối mặn
Kể từ khi đôi lứa lạ lùng nhau
Một dãy trường sơn mây trắng chít ngang đầu
Ngoảnh nhìn lại tình duyên xưa đổ vỡ
Bao nhiêu giận hờn, bao nhiêu thương nhớ
Loạn sử không ghi kinh sách cũng không đề.

Mười mấy năm theo với gió nồm về
Bàn tay trắng mộng ngày xưa nở trắng
Trong mắt em xanh, xanh màu biển mặn
Ta nhìn Ta, thấy sáng bóng quê hương
Ta nhìn em, môi chưa nhạt màu son
Những lưu luyến buổi ban đầu vẫn thế
Em vẫn kiều thơ dù bao nhiêu dâu bể
Và gặp nhau bèo nước vẫn trao tình
Hái cánh hoa đầu thân tặng buổi bình minh.

Nhà ta có hoa mai vàng nở muộn
Muộn mất rồi, nhưng có, cũng hơn không.
Ta chìu em cài tóc một bông hồng
Rót chén rượu tưới thơm ngày tháng cũ.

Lê Vinh Thiều
Xuân 1982

Posted in 1. Thơ thẩn, 1.1 Thơ, 1.5 Thơ thích | Leave a Comment »

Lời chào một ngày- thơ Trần Thuật Ngữ

Posted by NHD on Tháng Mười Một 3, 2009

LỜI CHÀO MỘT NGÀY

Xin cúi thấp chào mặt trời xuống núi
Đêm bắt đầu đen trên nghiã địa đen
Xin cúi thấp chào anh em bằng hữu
Ngày bắt đầu đen trên trái tim đen
Xin cúi thấp chào những người đã chết
Lòng huyệt nào sâu cây cỏ nào xanh
Xin cúi thấp chào kẻ thù phía trước
Nước mắt nào vàng trên bãi đất hoang
Xin cúi thấp chào mùa xuân lửa đỏ
Hãy cầm tay nhau nhìn rõ mặt nhau
Xin cúi thấp chào Sài Gòn, Hà Nội
Xin chào, xin chào những người Việt Nam
Xin cúi thấp chào con đường đi tới
Nến thắp hai hàng cháy đỏ áo quan
Xin cúi thấp chào trong giờ hấp hối
Di chúc nào không viết nổi cho em
Xin cúi thấp chào căn phòng đã ở
Hơi thở nào đau trong từng bước chân
Xin cúi thấp chào những ngày tháng cũ
Xin chào mẹ cha lời đứa con hoang
Xin cúi thấp chào thành phố tôi đến
Hôm nay là ngày Chúa chịu đóng đanh
Xin cúi thấp chào mặt trời xuống núi
Đêm bắt đầu đen trên trái tim đen.

Trần Thuật Ngữ

Posted in 1.1 Thơ, 1.4 Thơ thi hữu, 1.5 Thơ thích | 1 Comment »

Con cò trắng- thơ Nguyên Nguyên

Posted by NHD on Tháng Mười Một 3, 2009

CON CÒ TRẮNG

Quê hương tôi có cò bay xuống nước,
Ruộng đất tôi, cây bắp dắt cây cà.
Mặt trời mọc, bông lúa nằm, bông lúa ướt.
Chuyện ân tình, con gái hát, trai ca,
Đời thịnh trị trăng sao,
Mẹ ru tôi thuở truớc,
Cá mắm Sa Huỳnh, gạo nước Ba Gia.
Câu hát đó, chiều nay tôi muốn khóc,
mỗi tấc đất này là mỗi bước của ông cha.
Tôi bỏ lại, từ khi nghe súng đạn,
Sắp làm nên lần nữa cuộc chia xa.
Bạo lực, cường quyền, ngụy trang lý tưởng,
Lôi kéo nhau đi xáo thịt nhồi da.
Sông đổ máu ruộng đồng không lúa thóc,
Thiên Ân chiều chiều đại bác quân xa.

Rồi tủi nhục lăn dần lên phố thị,
Ngủ chực, ăn nhờ, thằng con ngóng tin cha.
Và mếu máo một phương trời xa lắc,
Mẹ xếp thư vào hết chỗ gởi ra.
Chuyện đói khó từng cơn trong nước mắt,
Cây đá bây giờ cũng nám thịt se da.
Thủa đường sá nghe thân mình đứt khúc,
Phục kích, xung phong, Mộ Đức, Thu Xà.

Ngày cứ thế niềm yêu thương không giáp mặt
Đành làm kẻ bơ vơ, tôi lìa cửa lìa nhà.
Chiều quán trọ, nhìn nhau dăm bảy đứa,
Hỏi quê mẹ, quê mình, giờ bên đó có ai qua.
Có ai nhắc vào bạn bè đôi lứa,
Hay lại bây giờ máu nhỏ hồng pha.
Hay lại có chiều chiều câu hát lạ,
Và vội vàng con cò trắng cũng bay xa.

Nguyên Nguyên

Posted in 1.1 Thơ, 1.4 Thơ thi hữu, 1.5 Thơ thích | Leave a Comment »

Hoa sữa- thơ Nguyễn Phan Hách

Posted by NHD on Tháng Mười 29, 2009

Hoa sữa

Tuổi mười lăm, em lớn từng ngày
Một buổi sớm, em bổng thành thiếu nữ
Hôm ấy mùa thu, anh vẫn nhớ
Hoa sữa thơm ngây ngất quanh hồ.

Tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu
Mùi hoa sữa tan trong áo em và mái tóc
Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt
Vậy mà tan trong sương gió mong manh

Tại vầng trăng? Tại em hay tại anh?
Tại sang đông không còn hoa sữa
Tại siêu hình? Tại gì không biết nữa
Tại con bướm vàng có cánh nó bay….

Đau khổ, buồn, nhưng éo le thay
Không phải thời Rômêô và Juliét
Nên chẳng có đứa nào dám chết
Đành lòng thôi mỗi đứa mỗi phương.

Chỉ mùa thu còn tròn vẹn yêu thương
Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ
Hương của tình yêu đầu nhắc nhở
Có hai người xưa đã yêu nhau….

Nguyễn Phan Hách
——————————————————————-
Nguồn: Copy từ ktx.vnuhcm.edu.vn

Posted in 1. Thơ thẩn, 1.5 Thơ thích | Leave a Comment »

Lời về- thơ Khắc Minh

Posted by NHD on Tháng Tư 15, 2009

lời về

.một
điệu sầu đếm lạc dấu chân
còn đây phố nhỏ phân vân lối về
mắt ru hờn dỗ bóng khuya
gió khua khói động lưng bìa môi cong
thả sầu nhè nhẹ xuống lòng
buồn đo bóng nhỏ vào hồn phố xưa

.hai
khi về giữa phố hoa đèn
tìm trong đáy mắt dáng em thuở nào
hai tay níu với trăng sao
tình nghe nhỏ lại trời cao khuất đầu
thu gầy là bởi mưa ngâu
hồn tôi vàng úa bởi sầu hoài thương
bóng em từ khuất cuối đường
chân tôi dẫm nát nhớ thương cuối trời
tháng năm năm tháng còn tôi
mùa thu bán mất em rồi còn đâu?

.ba
tôi về tìm dấu mưa bay
dỗ cơn ác mộng mệt nhoài đứt hơi
thôi em đừng nói nhiều lời
chiêm bao vàng lạnh mây trời tủi ghen
phố xưa bóng lả chân mềm
tình tôi xin cũng đậu thềm thương yêu

Khắc Minh

Posted in 1.1 Thơ, 1.4 Thơ thi hữu, 1.5 Thơ thích | Leave a Comment »

Quảng Ngãi 64- thơ Phan Nhự Thức

Posted by NHD on Tháng Một 15, 2009

Quảng Ngãi 64

nắng quảng ngãi tôi về không mũ đội
trời tháng năm gió núi hạ lào bay
thành phố ấy buồn như người xế tuổi
cuộc sống quanh năm khổ luống đất cày

từng kỷ niệm bây giờ lên tiếng gọi
giọng thổi buồn đêm sông vệ không trăng
cát trà khúc theo sầu bồi lấy tuổi
tôi cúi đầu đời sống lạnh như băng

đất mẹ đó đã đau bầm kháng chiến
giờ thân già bão lụt lại hành hung
trong đời sống bấp bênh ngày tháng lụn
tôi nhìn em đau xót nói không cùng

đêm nghĩa hưng trời mịt mờ lửa đạn
chiều ba gia xác chết chật đường làng
ôi kiếp sống bơi quanh bờ hữu hạn
tìm tương lai trong hiện tại kinh hoàng

quen thanh bạch từ khi còn tấm bé
biết gì đâu lừa đảo bán buôn lường
với tuổi đó chưa đáp đền cha mẹ
nói làm chi đến món nợ quê hương

lũ em nhỏ mỗi lần không học phí
trường đuổi về nằm khóc đợi trông anh
(tôi bỏ học lang thang cùng phố thị
thả đời trôi nên năm tháng lênh đênh)

tôi đánh mất tình yêu từ dạo đó
và lớn khôn từng nỗi xót xa này
bán chữ nghĩa như rau khoai ngoài chợ
vẫn đói nghèo bạn hữu mãi cho say

tôi khôn lớn từ ruộng đồng quảng ngãi
lấy đau thương làm sữa mớm thơ mình
thành phố ấy với những gì còn lại
tôi ấp vào lòng đôi mắt lệ lung linh

Phan Nhự Thức
…………………………………………………………………………………
Nguồn: thinhanquangngai

Posted in 1.1 Thơ, 1.5 Thơ thích | Leave a Comment »

Áo lụa Hà Đông- thơ Nguyên Sa

Posted by NHD on Tháng Mười Một 12, 2008

aoluahadongÁo lụa Hà Đông

Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

Anh vẫn nhớ em ngồi đây, tóc ngắn
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

Em không nói đã nghe từng giai điệu
Em chưa nhìn mà đã động trời xanh
Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình
Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt

Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng

Em ở đâu hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng.

Nguyên Sa
——————————————————————————————–
Nguồn: Bài thơ được gởi đến bởi bạn TrucLang PhuongTu (California, USA)

Posted in 1.1 Thơ, 1.2 Thơ tình, 1.5 Thơ thích | 2 Comments »

Thơ Nguyễn Quốc Chánh

Posted by NHD on Tháng Sáu 6, 2008

1/5
NGƯỜI CÕNG QUÁ KHỨ

Thế hệ chúng tôi
Cõng trên lưng quá khứ
Một hình hài tàn tật của chiến tranh

Thế hệ chúng tôi
Đội trên đầu cái mũ
Bốn ngàn năm nghèo đói không vành

Thế hệ chúng tôi
Giửa thế kỷ loài người mọc cánh
Chúng tôi chẳng có gì ngoài hai bàn chân

Chính điều ấy
Làm nên số phận
Thãm họa sau cùng người gánh
Nhân dân

2/5
NHỮNG CÂU THƠ DƯƠNG TÍNH

Có những năm tháng ở người nầy cố nhớ
Thì ở người kia lại chạy tuốt ra ngoài
Có những mạch máu trong veo nước lã
Mỗi tế bào thừ ra một chiếc lá khoai

Có những buổi sáng mặt trời ngoi lên trễ
Có câu thơ chưa hết vần người đọc bĩu môi chê
Có những chiếc ao cứ ngỡ là mặt bể
Lăn tăn ven bờ ảo tưởng sóng trùng khơi

Có những chức quyền cứ lõng nhõng rong chơi
mà đến tháng vẫn lãng lương đều đặn
Có những kiểu tư duy ngủ Đọc tiếp »

Posted in 1.1 Thơ, 1.5 Thơ thích | Leave a Comment »

Lục bát lang thang- thơ Mai Chiêu Sương

Posted by NHD on Tháng Ba 24, 2008

Lục bát lang thang
(Tặng H)

Mười năm
           Biết mấy nhớ thương
Ước mơ còn lại
Những đường trán nhăn
Mười năm
           Còn đó bóng trăng
Tuổi xanh
           Bổng chốc nhọc nhằn gió mưa
Có còn yêu nữa hay thôi
Mười năm
           Rờ lại bờ môi héo buồn
Lối xưa
           Cỏ rối mịt mùng
Đìu hiu hiện tại
          Ta buồn, buồn thêm
Nếu mà rứt được trái tim
Cúi xin
          Trả bóng hình em cho đời
Mười năm
Viết mãi một lời
YÊU EM
Lạc lõng bên trời
           MÌNH TÔI

Mai Chiêu Sương
1990

Posted in 1.1 Thơ, 1.4 Thơ thi hữu, 1.5 Thơ thích | Leave a Comment »