Ngô Hữu Đoàn

~~~~ Dzui thôi mòa! ~~~~

Archive for Tháng Hai, 2011

Cuối trời- Lê Hồng Khánh

Posted by NHD trên Tháng Hai 27, 2011

CUỐI TRỜI
 Lê Hồng Khánh 

 

Ngày tôi còn bé, những đêm hè trăng muộn, ngoại tôi thường hóng gió trên chiếc võng treo trước hiên nhà, cho tôi ngồi vào lòng chơi trò đếm sao.

Ngoại bảo: Này là sao con công, kia là sao con vịt, sao bánh lái thì rựng rựng như ngọn đèn thắp dầu mù u …

Nhìn những vì sao rơi ở phía trời xa, tôi hỏi ngoại: – Bà ơi, còn sao rơi thì gọi là gì?

– Sao băng con ạ, ngoại trả lời tôi mà như nói với riêng mình. Mỗi ngôi sao là một phận người. Có người đi, người ở.

– Thế sao băng đi đâu hả bà? Bao giờ mới về trở lại?

– Đi mãi tận cuối trời. Đi rồi thì không về nữa đâu con! Giọng ngoại chùng xuống, bàn tay già run run vò mái đầu tôi.

Rồi ngoại đi xa, đã gần 10 năm, trong một đêm mùa đông hiu quạnh. Nước mắt đầy mặt mẹ tôi, ngoài trời mưa sùi sụt. Tôi ngồi bên mẹ, nghe tiếng mưa, bất chợt nhìn qua song cửa, gặp một vì sao rụng.

– Đi mãi tận cuối trời. Đi rồi thì không về nữa đâu con! Hình như có tiếng ngoại tôi, xa vắng, mơ hồ, lẫn vào tiếng mưa, tan vào ngọn gió …

  L.H.K– 23.8.2006

Posted in 3. Khác | 1 Comment »

Khi biết đếm thời gian…/ thơ Lưu Đức Dũng

Posted by NHD trên Tháng Hai 26, 2011

Khi biết đếm thời gian…

khi biết đếm thời gian
từng ngày sau mẹ mất
            con ngậm ngùi
            lại nhớ thuở xa quê
            sao không đếm bao ngày xa mẹ
            để gần hơn một thoáng quay về?

nay con đếm thời gian
tháng ngày sau mẹ mất
             xót xa thời
             mẹ thao thức mỗi đêm khuya
             giọt nước mắt nhớ con xa
             nhòe thêm trên tấm gối

             giọt nước mắt mẹ
             ai ơi hơn một lần nghĩ tới?
             chạnh lòng sao
             ngày ấy đã qua rồi!

con lại đếm thời gian
nhiều đêm sau mẹ mất
hướng sao trời
lệ ứa – nỗi niềm đau!

Lưu Đức Dũng
(Trên chuyến tàu về quê, 23 tháng chạp, Canh Dần)

Posted in 1.1 Thơ, 1.4 Thơ thi hữu | 7 Comments »

Rót chén rượu- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên Tháng Hai 16, 2011

RÓT CHÉN RƯỢU

Rót chén rượu mừng hoa xuân trở lại
Bàn tay xưa trắng muốt mộng ngày xưa
Nhà ta có hoa mai vàng nở muộn
Gió nồm quê ta run rẩy lá mai non
Nâng bàn tay em trời một phía nghiêng buồn
Mười mấy năm đời vẫn gió mưa tuôn
Mà tình sử vẫn thơm mùi tóc lạ
Ta dìu em dưới khung trời nghiêng ngã
Lá mai non run suốt cuộc hành trình
Bàn tay em xoè rộng giữa bình minh
Trao ánh sáng cho ta ngày nguyệt tận.

Gió nồm quê ta hết thơm mùi muối mặn
Kể từ khi đôi lứa lạ lùng nhau
Một dãy trường sơn mây trắng chít ngang đầu
Ngoảnh nhìn lại tình duyên xưa đổ vỡ
Bao nhiêu giận hờn, bao nhiêu thương nhớ
Loạn sử không ghi kinh sách cũng không đề.

Mười mấy năm theo với gió nồm về
Bàn tay trắng mộng ngày xưa nở trắng
Trong mắt em xanh, xanh màu biển mặn
Ta nhìn Ta, thấy sáng bóng quê hương
Ta nhìn em, môi chưa nhạt màu son
Những lưu luyến buổi ban đầu vẫn thế
Em vẫn kiều thơ dù bao nhiêu dâu bể
Và gặp nhau bèo nước vẫn trao tình
Hái cánh hoa đầu thân tặng buổi bình minh.

Nhà ta có hoa mai vàng nở muộn
Muộn mất rồi, nhưng có, cũng hơn không.
Ta chìu em cài tóc một bông hồng
Rót chén rượu tưới thơm ngày tháng cũ.

Lê Vinh Thiều
Xuân 1982

Posted in 1. Thơ thẩn, 1.1 Thơ, 1.5 Thơ thích | Leave a Comment »

Lời ru- Lê Hồng Khánh

Posted by NHD trên Tháng Hai 9, 2011

LỜI RU
Lê Hồng Khánh

Bờ xe nước trên Sông Trà – Ảnh Ngọc Trinh, 1964

Như bao đứa bé về với thế gian này, anh chẳng bao giờ biết câu hát ru lần đầu tiên nghe được trong đời là lúc nằm nôi hay khi ôm vú mẹ. Có thể lời ru dừng lại giữa chừng khi đàn bướm trắng đã đưa anh vào giấc ngủ. Nồi cơm vần bếp tro rồi, nhưng bà mẹ quê tảo tần còn lo mớ rau muống luộc, trả cá kho mằn mặn đợi cha về. Cũng có thể câu hát dìu dịu, vỗ về kia còn dài thêm theo nhịp nôi đưa, gởi vào ngọn gió chiều, gởi theo chơi vơi cánh cò bay qua bầu trời mênh mang mùa hạ bao nhiêu tâm trạng, nỗi niềm …
Tuổi lên năm, lên bảy, khi anh đứng tần ngần đầu sân nhìn theo bầy chuồn chuồn cánh đỏ, hay đang ngồi nghịch những trái mù u, mẹ lại cất lời ru em gái bên chiếc nôi tre ngày trước anh nằm. Buổi chiều ấy lặn vào ký ức đời anh. Dìu dịu những lời trìu mến thấm vào máu huyết, vào hơi thở một sinh thể mà anh nhận từ mẹ, từ cha. Anh nhớ mái nhà tranh, nhớ nền đất ẩm đã ngã màu xanh sẩm, nhớ nơi treo chiếc nôi ở phía hiên nhà có kê vài chiếc lu sành đựng những hạt đỗ xanh, đỗ trắng. Nhưng anh không thể nào hiểu vì sao lời ru của mẹ bao giờ cũng bắt đầu bằng Đọc tiếp »

Posted in 3. Khác | Leave a Comment »

Tin đau buồn

Posted by NHD trên Tháng Hai 1, 2011

Ông thầy Phạm Huệ (Anmota) đã qua đời trong đêm 30 tháng 1 năm 2011 (27 tháng Chạp, Canh Dần) tại California, thọ 76 tuổi.

Ôi, buồn thật là buồn. Tuy mới gặp mặt mới có 1 lần nhưng giờ nghe bác đi tui không cầm được nước mắt. Thương tiếc vô cùng!!!!… Ta đã mất đi một người thầy mà mình vô cùng kính trọng và thương yêu! Nói sao cũng cảm thấy thiếu, biết nói gì, cầu nguyện linh hồn bác nhẹ nhàng thong dong về miền cực lạc và xin chia buồn cùng gia đình bác ! Bác AN-MÔ-TA của tụi con ơi!!!!

Cũng Muốn Về Thăm
Phạm Huệ

Cũng muốn về thăm lấy một lần
”Mỗi phùng giai tiết bội tư thân”
Bỏ làng bỏ nước xa xa thẳm
Nỗi nhớ niềm thương mãi mãi gần
Ai biểu ông Trời bày cái Tết
Ta chờ nước Việt đón ngày Xuân
Không cờ không xí không vàng đỏ …
Chỉ có hoa thôi … lấy vạn lần.

——————————————————————–
Nguồn: nghiathuc.com, quangngai.net

Posted in 3. Khác | 1 Comment »

Xin lỗi một mùa xuân- thơ Ngô Hữu Đoàn

Posted by NHD trên Tháng Hai 1, 2011

XIN LỖI MỘT MÙA XUÂN

tay lắc nôi con
tay gõ bài thơ xuân gởi về quê mẹ
tết năm nay con xin tạm vắng làng
và lý do con đã nói là vì con…

tết với con xưa là kỳ nghỉ kỳ chơi
giờ tết là cơ hội thăm màu tóc cha mắt mẹ
thăm dáng đứng đi của ông bà có còn như năm trước
thăm đám trẻ thơ đã lớn bao nhiêu cùng chuyện học hành
thăm lại con đường và nghe kể chuyện xung quanh
tin nào buồn- vui và ai còn ai mất…
những việc ấy tết này con đà xin khất
chỉ còn là kỳ nghỉ kỳ chơi nhưng sao vẫn cứ buồn

tết của ông đâu phải là bầu rượu thuốc
và tết bà đâu là chiếc áo mới của thời thăm thẳm xa xưa
tết của cha mẹ có bao giờ được gọi là vui
khi đã biết trước con cháu mình năm này vắng mặt
thôi em đừng gọi điện nhiều lần chúc này chúc nọ
chỉ chạnh lòng già, “dưa muối”* đợi chờ con

anh ngồi đây…
tay lắc nôi con, tay gõ bài thơ như một lời tạ tội
nói “gởi về quê” nhưng chẳng gởi được bao giờ…

SG 30/01/2011 (27 tháng chạp)
Ngô Hữu Đoàn
* Ngoại tôi thường nói “tết nhứt, dù có dưa muối gì cũng phải dzề chứ con!”

Posted in 1. Thơ thẩn, 1.3 Thơ mình | 11 Comments »