Ngô Hữu Đoàn

~~~~ Dzui thôi mòa! ~~~~

Archive for Tháng Mười Một, 2009

Học trò xoàng

Posted by NHD on Tháng Mười Một 20, 2009

HỌC TRÒ XOÀNG

học trò xoàng là học trò không nổi
thậm chí yếu vài môn nhưng tổng kết trung bình
cũng huậy chút nhưng chưa tới mức thành danh tiếng
và thường âm thầm thích cô bạn học khá mà xinh

học trò xoàng học qua ngày qua tháng
ở trường vừa học vừa chơi về nhà ném sách ra đồng
bạn bè thì nhiều đứa thân đứa thiết
kính mến thầy cô nhưng ngài ngại không gần

* *
*
mỗi năm mới thấy 9 tháng trước mặt mình dài vời vợi
hơn 10 năm rồi ngó lại sao mà nhanh
bạn bè cũ phần nhiều biệt tăm từ dạo ấy
chẳng biết sống chết ra sao và nay ở xứ nào

dăm thằng bạn kha khá nhiều năm xài số cũ
mấy thằng khó hơn xài sim khuyến mãi liệng lâu rồi
đôi lúc nhớ thèm nghe vài giọng nói
bấm ok chờ nghe … tiếng tổng đài

học trò xoàng đa phần quen nhau dễ
mà lại đông nên tụ tập ra trò
học trò xoàng là dzui buồn hơn hết
bởi nửa học nửa chơi nên xa nhớ nhau nhiều

học trò xoàng thầy xưa đâu nhớ mặt
gặp bất ngờ mừng rối trí mà lơ
ngập ngừng qua rồi quay đầu ngó lại
dằn vặt lòng đêm thức viết bài thơ

bài thơ viết cũng không dám ghi tên trường tên lớp
không dám ghi tên thầy sợ bị hỏi “đứa nào đây?”
tư tưởng ấy có lẽ là cầu toàn quá đỗi
nghĩa tình xưa dù thầm kín đong đầy
một trò xoàng ngàn cái nhớ ai hay.

Ngô Hữu Đoàn

Posted in 1. Thơ thẩn, 1.3 Thơ mình | 6 Comments »

Nhà tôi- thơ Ngô Hữu Đoàn

Posted by NHD on Tháng Mười Một 3, 2009

IMG_3331

Nhà tôi (nhìn ra hướng đông, phía ngoài bờ tre là giòng sông Vệ- ảnh NHD, 2008)

NHÀ TÔI

nhà tôi cao cao hàng cau trước ngõ
cây thầu đâu xanh rồi trụi lủi mỗi mùa
vườn dâu mướt giêng hai màu áo mới
tả tơi xơ xác bão chín mười

nhà tôi ngó bốn mùa con sông vệ
tháng phỏng chưn tháng nước ngập chồng gường
nỗi cơ cực đằn hoài hai vai mẹ
mua chút hồn nhiên đắt đỏ đời tôi

nhà tôi nền đất, tường cũng rơm với đất
mưa gió to nép khe cửa cầu trời
mỗi cái tết lịch về che lỗ chuột
cho hồn tôi vá víu những mùa xuân

nhớ miết cái năm tôi xa nhà lụt lớn
ngả tấm vách sau sập nghiến sáu phần mười
trong gang tấc cha mẹ tôi thoát chết
vậy mà cũng giấu tôi bởi chỉ sợ tôi buồn

nhà tôi nay xây trên nền nhà cũ
bằng mồ hôi trộn với cát sông mình
thương cha mẹ trưa ngâm người xúc sạn
thương mấy đứa em đẩy cát nửa năm trời

nhà tôi đó cao cao hàng cau trước ngõ
phía trước là sông, bãi cát trải trăng vàng
tuổi thơ đó- thần tiên giờ ngó lại
muốn chạy lộn về nhưng mãi mãi dần xa

nhà tôi đó mang hồn thiêng quê quán
chứa hết buồn vui để hóa đá hóa vàng
giờ cơm áo quê cha thành quán trọ
lâu lắm một lần về nằm nghe kể bữa rồi đi…

sài gòn bây giờ mưa gông cũng ngập
chiều ngoại ô khói độc chiếm chân trời
đêm mộng mị nghe mùi nhang ai đốt
thèm thấy cái bàn thờ nhà mình ở tít tắp quê xa…

Ngô Hữu Đoàn

Posted in 1.1 Thơ, 1.3 Thơ mình | 8 Comments »

Lời chào một ngày- thơ Trần Thuật Ngữ

Posted by NHD on Tháng Mười Một 3, 2009

LỜI CHÀO MỘT NGÀY

Xin cúi thấp chào mặt trời xuống núi
Đêm bắt đầu đen trên nghiã địa đen
Xin cúi thấp chào anh em bằng hữu
Ngày bắt đầu đen trên trái tim đen
Xin cúi thấp chào những người đã chết
Lòng huyệt nào sâu cây cỏ nào xanh
Xin cúi thấp chào kẻ thù phía trước
Nước mắt nào vàng trên bãi đất hoang
Xin cúi thấp chào mùa xuân lửa đỏ
Hãy cầm tay nhau nhìn rõ mặt nhau
Xin cúi thấp chào Sài Gòn, Hà Nội
Xin chào, xin chào những người Việt Nam
Xin cúi thấp chào con đường đi tới
Nến thắp hai hàng cháy đỏ áo quan
Xin cúi thấp chào trong giờ hấp hối
Di chúc nào không viết nổi cho em
Xin cúi thấp chào căn phòng đã ở
Hơi thở nào đau trong từng bước chân
Xin cúi thấp chào những ngày tháng cũ
Xin chào mẹ cha lời đứa con hoang
Xin cúi thấp chào thành phố tôi đến
Hôm nay là ngày Chúa chịu đóng đanh
Xin cúi thấp chào mặt trời xuống núi
Đêm bắt đầu đen trên trái tim đen.

Trần Thuật Ngữ

Posted in 1.1 Thơ, 1.4 Thơ thi hữu, 1.5 Thơ thích | 1 Comment »

Con cò trắng- thơ Nguyên Nguyên

Posted by NHD on Tháng Mười Một 3, 2009

CON CÒ TRẮNG

Quê hương tôi có cò bay xuống nước,
Ruộng đất tôi, cây bắp dắt cây cà.
Mặt trời mọc, bông lúa nằm, bông lúa ướt.
Chuyện ân tình, con gái hát, trai ca,
Đời thịnh trị trăng sao,
Mẹ ru tôi thuở truớc,
Cá mắm Sa Huỳnh, gạo nước Ba Gia.
Câu hát đó, chiều nay tôi muốn khóc,
mỗi tấc đất này là mỗi bước của ông cha.
Tôi bỏ lại, từ khi nghe súng đạn,
Sắp làm nên lần nữa cuộc chia xa.
Bạo lực, cường quyền, ngụy trang lý tưởng,
Lôi kéo nhau đi xáo thịt nhồi da.
Sông đổ máu ruộng đồng không lúa thóc,
Thiên Ân chiều chiều đại bác quân xa.

Rồi tủi nhục lăn dần lên phố thị,
Ngủ chực, ăn nhờ, thằng con ngóng tin cha.
Và mếu máo một phương trời xa lắc,
Mẹ xếp thư vào hết chỗ gởi ra.
Chuyện đói khó từng cơn trong nước mắt,
Cây đá bây giờ cũng nám thịt se da.
Thủa đường sá nghe thân mình đứt khúc,
Phục kích, xung phong, Mộ Đức, Thu Xà.

Ngày cứ thế niềm yêu thương không giáp mặt
Đành làm kẻ bơ vơ, tôi lìa cửa lìa nhà.
Chiều quán trọ, nhìn nhau dăm bảy đứa,
Hỏi quê mẹ, quê mình, giờ bên đó có ai qua.
Có ai nhắc vào bạn bè đôi lứa,
Hay lại bây giờ máu nhỏ hồng pha.
Hay lại có chiều chiều câu hát lạ,
Và vội vàng con cò trắng cũng bay xa.

Nguyên Nguyên

Posted in 1.1 Thơ, 1.4 Thơ thi hữu, 1.5 Thơ thích | Leave a Comment »