<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:geo="http://www.w3.org/2003/01/geo/wgs84_pos#" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
	>

<channel>
	<title>Ngô Hữu Đoàn</title>
	<atom:link href="http://ngohuudoan.wordpress.com/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://ngohuudoan.wordpress.com</link>
	<description>~~~~ Dzui thôi mòa! ~~~~</description>
	<lastBuildDate>Fri, 20 Nov 2009 09:59:06 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.com/</generator>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<cloud domain='ngohuudoan.wordpress.com' port='80' path='/?rsscloud=notify' registerProcedure='' protocol='http-post' />
<image>
		<url>http://www.gravatar.com/blavatar/06f3fbc2db17c4663165aead2c8fe0a3?s=96&#038;d=http://s.wordpress.com/i/buttonw-com.png</url>
		<title>Ngô Hữu Đoàn</title>
		<link>http://ngohuudoan.wordpress.com</link>
	</image>
			<item>
		<title>Học trò xoàng</title>
		<link>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/11/20/h%e1%bb%8dc-tro-xoang/</link>
		<comments>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/11/20/h%e1%bb%8dc-tro-xoang/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 20 Nov 2009 09:07:16 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ngohuudoan</dc:creator>
				<category><![CDATA[1. Thơ thẩn]]></category>
		<category><![CDATA[1.3 Thơ mình]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/11/20/h%e1%bb%8dc-tro-xoang/</guid>
		<description><![CDATA[HỌC TRÒ XOÀNG
học trò xoàng là học trò không nổi
thậm chí yếu vài môn nhưng tổng kết trung bình
cũng huậy chút nhưng chưa tới mức thành danh tiếng
và thường âm thầm thích cô bạn học khá mà xinh
học trò xoàng học qua ngày qua tháng
ở trường vừa học vừa chơi về nhà ném sách ra [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=630&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class='snap_preview'><br /><p style="padding-left:90px;"><strong>HỌC TRÒ XOÀNG</strong></p>
<p style="padding-left:90px;">học trò xoàng là học trò không nổi<br />
thậm chí yếu vài môn nhưng tổng kết trung bình<br />
cũng huậy chút nhưng chưa tới mức thành danh tiếng<br />
và thường âm thầm thích cô bạn học khá mà xinh</p>
<p style="padding-left:90px;">học trò xoàng học qua ngày qua tháng<br />
ở trường vừa học vừa chơi về nhà ném sách ra đồng<br />
bạn bè thì nhiều đứa thân đứa thiết<br />
kính mến thầy cô nhưng ngài ngại không gần</p>
<p style="padding-left:90px;">* *<br />
*<br />
mỗi năm mới thấy 9 tháng trước mặt mình dài vời vợi<br />
hơn 10 năm rồi ngó lại sao mà nhanh<br />
bạn bè cũ phần nhiều biệt tăm từ dạo ấy<br />
chẳng biết sống chết ra sao và nay ở xứ nào</p>
<p style="padding-left:90px;">dăm thằng bạn kha khá nhiều năm xài số cũ<br />
mấy thằng khó hơn xài sim khuyến mãi ném lâu rồi<br />
đôi lúc nhớ thèm nghe vài giọng nói<br />
bấm ok chờ nghe … tiếng tổng đài</p>
<p style="padding-left:90px;">học trò xoàng đa phần quen nhau dễ<br />
mà lại đông nên tụ tập ra trò<br />
học trò xoàng là dzui buồn hơn hết<br />
bởi nửa học nửa chơi nên xa nhớ nhau nhiều</p>
<p style="padding-left:90px;">học trò xoàng thầy xưa đâu nhớ mặt<br />
gặp bất ngờ mừng đỏ mặt mà lơ<br />
ngập ngừng qua rồi quay đầu ngó lại<br />
dằn vặt lòng đêm thức viết bài thơ</p>
<p style="padding-left:90px;">bài thơ viết cũng không dám ghi tên trường tên lớp<br />
không dám ghi tên thầy sợ bị hỏi “đứa nào đây?”<br />
tư tưởng ấy có lẽ là cầu toàn quá đỗi<br />
nghĩa tình xưa dù thầm kín đong đầy<br />
một trò xoàng ngàn cái nhớ ai hay.</p>
<p style="padding-left:90px;"><strong>Ngô Hữu Đoàn</strong></p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/ngohuudoan.wordpress.com/630/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/ngohuudoan.wordpress.com/630/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/ngohuudoan.wordpress.com/630/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/ngohuudoan.wordpress.com/630/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/ngohuudoan.wordpress.com/630/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/ngohuudoan.wordpress.com/630/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/ngohuudoan.wordpress.com/630/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/ngohuudoan.wordpress.com/630/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/ngohuudoan.wordpress.com/630/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/ngohuudoan.wordpress.com/630/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=630&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" /></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/11/20/h%e1%bb%8dc-tro-xoang/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="" medium="image">
			<media:title type="html">ngohuudoan</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Nhà tôi- thơ Ngô Hữu Đoàn</title>
		<link>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/11/03/nha-toi-th%c6%a1-ngo-h%e1%bb%afu-doan/</link>
		<comments>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/11/03/nha-toi-th%c6%a1-ngo-h%e1%bb%afu-doan/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 03 Nov 2009 08:58:50 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ngohuudoan</dc:creator>
				<category><![CDATA[1.1 Thơ]]></category>
		<category><![CDATA[1.3 Thơ mình]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ngohuudoan.wordpress.com/?p=610</guid>
		<description><![CDATA[NHÀ TÔI
nhà tôi cao cao hàng cau trước ngõ
cây thầu đâu xanh rồi trụi lủi mỗi mùa
vườn dâu mướt giêng hai màu áo mới
tả tơi xơ xác bão chín mười
nhà tôi ngó bốn mùa con sông vệ
mùa phỏng chưn mùa nước ngập chồng gường
nỗi cơ cực đằn hoài hai vai mẹ
mua chút hồn nhiên đắt [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=610&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class='snap_preview'><br /><div id="attachment_614" class="wp-caption aligncenter" style="width: 522px"><a href="http://ngohuudoan.files.wordpress.com/2009/11/img_3331.jpg"><img class="size-full wp-image-614" title="IMG_3331" src="http://ngohuudoan.files.wordpress.com/2009/11/img_3331.jpg?w=512&#038;h=384" alt="IMG_3331" width="512" height="384" /></a><p class="wp-caption-text">Nhà tôi (nhìn ra hướng đông, phía ngoài bờ tre là giòng sông Vệ- ảnh NHD, 2008)</p></div>
<p style="padding-left:150px;"><strong>NHÀ TÔI</strong></p>
<p style="padding-left:150px;">nhà tôi cao cao hàng cau trước ngõ<br />
cây thầu đâu xanh rồi trụi lủi mỗi mùa<br />
vườn dâu mướt giêng hai màu áo mới<br />
tả tơi xơ xác bão chín mười</p>
<p style="padding-left:150px;">nhà tôi ngó bốn mùa con sông vệ<br />
mùa phỏng chưn mùa nước ngập chồng gường<br />
nỗi cơ cực đằn hoài hai vai mẹ<br />
mua chút hồn nhiên đắt đỏ đời tôi</p>
<p style="padding-left:150px;">nhà tôi nền đất, tường cũng rơm với đất<br />
mưa gió to nước khu đĩ dội vào<br />
mỗi cái tết lịch về che lỗ chuột<br />
cho hồn tôi vá víu những mùa xuân</p>
<p style="padding-left:150px;">nhớ miết cái năm tôi xa nhà lụt lớn<br />
ngả tấm vách sau sập nghiến sáu phần mười<br />
trong gang tấc cha mẹ tôi thoát chết<br />
vậy mà cũng giấu tôi bởi chỉ sợ tôi buồn</p>
<p style="padding-left:150px;">nhà tôi nay xây trên nền nhà cũ<br />
bằng mồ hôi trộn với cát sông nhà<br />
thương cha mẹ trưa ngâm mình xúc sạn<br />
thương mấy đứa em đẩy cát mấy tháng trời</p>
<p style="padding-left:150px;">nhà tôi đó cao cao hàng cau trước ngõ<br />
phía trước là sông, bãi cát trải trăng vàng<br />
tuổi thơ đó- thần tiên giờ ngó lại<br />
muốn chạy lộn về nhưng mãi mãi dần xa</p>
<p style="padding-left:150px;">nhà tôi đó mang hồn thiêng quê quán<br />
chứa hết buồn vui để hóa đá hóa vàng<br />
giờ cơm áo quê cha thành quán trọ<br />
lâu lắm một lần về nằm nghe kể bữa rồi đi…</p>
<p style="padding-left:150px;">sài gòn bây giờ lâu lâu cũng lụt<br />
cũng có khói bay đầy đám kẹt xe<br />
đêm mộng mị nghe mùi nhang ai đốt<br />
thèm thấy cái bàn thờ nhà mình ở tít tắp quê xa&#8230;</p>
<p style="padding-left:150px;"><strong>Ngô Hữu Đoàn</strong></p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/ngohuudoan.wordpress.com/610/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/ngohuudoan.wordpress.com/610/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/ngohuudoan.wordpress.com/610/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/ngohuudoan.wordpress.com/610/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/ngohuudoan.wordpress.com/610/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/ngohuudoan.wordpress.com/610/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/ngohuudoan.wordpress.com/610/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/ngohuudoan.wordpress.com/610/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/ngohuudoan.wordpress.com/610/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/ngohuudoan.wordpress.com/610/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=610&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" /></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/11/03/nha-toi-th%c6%a1-ngo-h%e1%bb%afu-doan/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
	
		<media:content url="" medium="image">
			<media:title type="html">ngohuudoan</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://ngohuudoan.files.wordpress.com/2009/11/img_3331.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">IMG_3331</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Lời chào một ngày- thơ Trần Thuật Ngữ</title>
		<link>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/11/03/l%e1%bb%9di-chao-m%e1%bb%99t-ngay-th%c6%a1-tr%e1%ba%a7n-thu%e1%ba%adt-ng%e1%bb%af/</link>
		<comments>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/11/03/l%e1%bb%9di-chao-m%e1%bb%99t-ngay-th%c6%a1-tr%e1%ba%a7n-thu%e1%ba%adt-ng%e1%bb%af/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 03 Nov 2009 06:51:02 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ngohuudoan</dc:creator>
				<category><![CDATA[1.1 Thơ]]></category>
		<category><![CDATA[1.4 Thơ thi hữu]]></category>
		<category><![CDATA[1.6 Thơ thích]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ngohuudoan.wordpress.com/?p=606</guid>
		<description><![CDATA[LỜI CHÀO MỘT NGÀY
Xin cúi thấp chào mặt trời xuống núi
Đêm bắt đầu đen trên nghiã địa đen
Xin cúi thấp chào anh em bằng hữu
Ngày bắt đầu đen trên trái tim đen
Xin cúi thấp chào những người đã chết
Lòng huyệt nào sâu cây cỏ nào xanh
Xin cúi thấp chào kẻ thù phía trước
Nước mắt nào [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=606&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class='snap_preview'><br /><p style="padding-left:150px;"><strong>LỜI CHÀO MỘT NGÀY</strong></p>
<p style="padding-left:150px;">Xin cúi thấp chào mặt trời xuống núi<br />
Đêm bắt đầu đen trên nghiã địa đen<br />
Xin cúi thấp chào anh em bằng hữu<br />
Ngày bắt đầu đen trên trái tim đen<br />
Xin cúi thấp chào những người đã chết<br />
Lòng huyệt nào sâu cây cỏ nào xanh<br />
Xin cúi thấp chào kẻ thù phía trước<br />
Nước mắt nào vàng trên bãi đất hoang<br />
Xin cúi thấp chào mùa xuân lửa đỏ<br />
Hãy cầm tay nhau nhìn rõ mặt nhau<br />
Xin cúi thấp chào Sài Gòn, Hà Nội<br />
Xin chào, xin chào những người Việt Nam<br />
Xin cúi thấp chào con đường đi tới<br />
Nến thắp hai hàng cháy đỏ áo quan<br />
Xin cúi thấp chào trong giờ hấp hối<br />
Di chúc nào không viết nổi cho em<br />
Xin cúi thấp chào căn phòng đã ở<br />
Hơi thở nào đau trong từng bước chân<br />
Xin cúi thấp chào những ngày tháng cũ<br />
Xin chào mẹ cha lời đứa con hoang<br />
Xin cúi thấp chào thành phố tôi đến<br />
Hôm nay là ngày Chúa chịu đóng đanh<br />
Xin cúi thấp chào mặt trời xuống núi<br />
Đêm bắt đầu đen trên trái tim đen.</p>
<p style="padding-left:150px;"><strong>Trần Thuật Ngữ</strong></p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/ngohuudoan.wordpress.com/606/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/ngohuudoan.wordpress.com/606/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/ngohuudoan.wordpress.com/606/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/ngohuudoan.wordpress.com/606/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/ngohuudoan.wordpress.com/606/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/ngohuudoan.wordpress.com/606/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/ngohuudoan.wordpress.com/606/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/ngohuudoan.wordpress.com/606/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/ngohuudoan.wordpress.com/606/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/ngohuudoan.wordpress.com/606/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=606&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" /></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/11/03/l%e1%bb%9di-chao-m%e1%bb%99t-ngay-th%c6%a1-tr%e1%ba%a7n-thu%e1%ba%adt-ng%e1%bb%af/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="" medium="image">
			<media:title type="html">ngohuudoan</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Con cò trắng- thơ Nguyên Nguyên</title>
		<link>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/11/03/con-co-tr%e1%ba%afng-th%c6%a1-nguyen-nguyen/</link>
		<comments>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/11/03/con-co-tr%e1%ba%afng-th%c6%a1-nguyen-nguyen/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 03 Nov 2009 05:20:33 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ngohuudoan</dc:creator>
				<category><![CDATA[1.1 Thơ]]></category>
		<category><![CDATA[1.4 Thơ thi hữu]]></category>
		<category><![CDATA[1.6 Thơ thích]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ngohuudoan.wordpress.com/?p=604</guid>
		<description><![CDATA[CON CÒ TRẮNG
Quê hương tôi có cò bay xuống nước,
Ruộng đất tôi, cây bắp dắt cây cà.
Mặt trời mọc, bông lúa nằm, bông lúa ướt.
Chuyện ân tình, con gái hát, trai ca,
Đời thịnh trị trăng sao,
Mẹ ru tôi thuở truớc,
Cá mắm Sa Huỳnh, gạo nước Ba Gia.
Câu hát đó, chiều nay tôi muốn khóc,
mỗi tấc [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=604&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class='snap_preview'><br /><p style="padding-left:150px;"><strong>CON CÒ TRẮNG</strong></p>
<p style="padding-left:150px;">Quê hương tôi có cò bay xuống nước,<br />
Ruộng đất tôi, cây bắp dắt cây cà.<br />
Mặt trời mọc, bông lúa nằm, bông lúa ướt.<br />
Chuyện ân tình, con gái hát, trai ca,<br />
Đời thịnh trị trăng sao,<br />
Mẹ ru tôi thuở truớc,<br />
Cá mắm Sa Huỳnh, gạo nước Ba Gia.<br />
Câu hát đó, chiều nay tôi muốn khóc,<br />
mỗi tấc đất này là mỗi bước của ông cha.<br />
Tôi bỏ lại, từ khi nghe súng đạn,<br />
Sắp làm nên lần nữa cuộc chia xa.<br />
Bạo lực, cường quyền, ngụy trang lý tưởng,<br />
Lôi kéo nhau đi xáo thịt nhồi da.<br />
Sông đổ máu ruộng đồng không lúa thóc,<br />
Thiên Ân chiều chiều đại bác quân xa.</p>
<p style="padding-left:150px;">Rồi tủi nhục lăn dần lên phố thị,<br />
Ngủ chực, ăn nhờ, thằng con ngóng tin cha.<br />
Và mếu máo một phương trời xa lắc,<br />
Mẹ xếp thư vào hết chỗ gởi ra.<br />
Chuyện đói khó từng cơn trong nước mắt,<br />
Cây đá bây giờ cũng nám thịt se da.<br />
Thủa đường sá nghe thân mình đứt khúc,<br />
Phục kích, xung phong, Mộ Đức, Thu Xà.</p>
<p style="padding-left:150px;">Ngày cứ thế niềm yêu thương không giáp mặt<br />
Đành làm kẻ bơ vơ, tôi lìa cửa lìa nhà.<br />
Chiều quán trọ, nhìn nhau dăm bảy đứa,<br />
Hỏi quê mẹ, quê mình, giờ bên đó có ai qua.<br />
Có ai nhắc vào bạn bè đôi lứa,<br />
Hay lại bây giờ máu nhỏ hồng pha.<br />
Hay lại có chiều chiều câu hát lạ,<br />
Và vội vàng con cò trắng cũng bay xa.</p>
<p style="padding-left:150px;"><strong>Nguyên Nguyên</strong></p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/ngohuudoan.wordpress.com/604/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/ngohuudoan.wordpress.com/604/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/ngohuudoan.wordpress.com/604/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/ngohuudoan.wordpress.com/604/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/ngohuudoan.wordpress.com/604/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/ngohuudoan.wordpress.com/604/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/ngohuudoan.wordpress.com/604/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/ngohuudoan.wordpress.com/604/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/ngohuudoan.wordpress.com/604/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/ngohuudoan.wordpress.com/604/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=604&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" /></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/11/03/con-co-tr%e1%ba%afng-th%c6%a1-nguyen-nguyen/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="" medium="image">
			<media:title type="html">ngohuudoan</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Hoa sữa- thơ Nguyễn Phan Hách</title>
		<link>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/10/29/hoa-s%e1%bb%afa-th%c6%a1-nguy%e1%bb%85n-phan-hach/</link>
		<comments>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/10/29/hoa-s%e1%bb%afa-th%c6%a1-nguy%e1%bb%85n-phan-hach/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 29 Oct 2009 08:20:04 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ngohuudoan</dc:creator>
				<category><![CDATA[1. Thơ thẩn]]></category>
		<category><![CDATA[1.6 Thơ thích]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ngohuudoan.wordpress.com/?p=597</guid>
		<description><![CDATA[Hoa sữa
Tuổi mười lăm, em lớn từng ngày
Một buổi sớm, em bổng thành thiếu nữ
Hôm ấy mùa thu, anh vẫn nhớ
Hoa sữa thơm ngây ngất quanh hồ.
Tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu
Mùi hoa sữa tan trong áo em và mái tóc
Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt
Vậy mà tan trong sương gió [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=597&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class='snap_preview'><br /><p style="padding-left:150px;"><span style="font-size:small;"><strong>Hoa sữa</strong></span></p>
<p style="padding-left:150px;">Tuổi mười lăm, em lớn từng ngày<br />
Một buổi sớm, em bổng thành thiếu nữ<br />
Hôm ấy mùa thu, anh vẫn nhớ<br />
Hoa sữa thơm ngây ngất quanh hồ.</p>
<p style="padding-left:150px;">Tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu<br />
Mùi hoa sữa tan trong áo em và mái tóc<br />
Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt<br />
Vậy mà tan trong sương gió mong manh</p>
<p style="padding-left:150px;">Tại vầng trăng? Tại em hay tại anh?<br />
Tại sang đông không còn hoa sữa<br />
Tại siêu hình? Tại gì không biết nữa<br />
Tại con bướm vàng có cánh nó bay….</p>
<p style="padding-left:150px;">Đau khổ, buồn, nhưng éo le thay<br />
Không phải thời Rômêô và Juliét<br />
Nên chẳng có đứa nào dám chết<br />
Đành lòng thôi mỗi đứa mỗi phương.</p>
<p style="padding-left:150px;">Chỉ mùa thu còn tròn vẹn yêu thương<br />
Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ<br />
Hương của tình yêu đầu nhắc nhở<br />
Có hai người xưa đã yêu nhau….</p>
<p style="padding-left:150px;"><strong>Nguyễn Phan Hách</strong><br />
&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;-<br />
<span style="font-size:xx-small;"><em>Nguồn: Copy từ ktx.vnuhcm.edu.vn</em></span></p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/ngohuudoan.wordpress.com/597/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/ngohuudoan.wordpress.com/597/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/ngohuudoan.wordpress.com/597/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/ngohuudoan.wordpress.com/597/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/ngohuudoan.wordpress.com/597/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/ngohuudoan.wordpress.com/597/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/ngohuudoan.wordpress.com/597/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/ngohuudoan.wordpress.com/597/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/ngohuudoan.wordpress.com/597/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/ngohuudoan.wordpress.com/597/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=597&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" /></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/10/29/hoa-s%e1%bb%afa-th%c6%a1-nguy%e1%bb%85n-phan-hach/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="" medium="image">
			<media:title type="html">ngohuudoan</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Người mẹ điên</title>
		<link>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/09/10/ng%c6%b0%e1%bb%9di-m%e1%ba%b9-dien/</link>
		<comments>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/09/10/ng%c6%b0%e1%bb%9di-m%e1%ba%b9-dien/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 10 Sep 2009 06:16:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ngohuudoan</dc:creator>
				<category><![CDATA[3. Khác]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ngohuudoan.wordpress.com/?p=594</guid>
		<description><![CDATA[NGƯỜI MẸ ĐIÊN
Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người.
Câu chuyện này đã được dịch thành kịch trên sân khấu ở Trung Quốc và gây được nhiều tiếng [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=594&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class='snap_preview'><br /><p><strong>NGƯỜI MẸ ĐIÊN</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người.</p>
<p style="text-align:justify;">Câu chuyện này đã được dịch thành kịch trên sân khấu ở Trung Quốc và gây được nhiều tiếng vang. Đây là một trích đoạn trong vở kịch.<br />
Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi &#8220;Cút cho xa!&#8221;. Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.<br />
Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ.<br />
Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi &#8220;đứa nối dõi&#8221; sẽ đuổi đi liền.<br />
Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.<br />
Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: &#8220;Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!&#8221;. Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.<br />
Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên: &#8220;Đưa, đưa tôi&#8230;&#8221; bà nội mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu thì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên.<br />
Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi: &#8220;Mày đừng có hòng bế con, tao còn lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì <span id="more-594"></span>tao cũng sẽ đuổi mày cút!&#8221;.<br />
Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng thìa từng thìa nuôi cho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có &#8220;bệnh thần kinh&#8221;, nếu lây sang tôi thì phiền lắm.<br />
Hồi đó nhà tôi vẫn đang giãy giụa giữa vũng bùn lầy của nghèo đói. Đặc biệt là sau khi có thêm mẹ và tôi, nhà vẫn thường phải treo niêu. Bà nội quyết định đuổi mẹ, vì mẹ không những chỉ ngồi nhà ăn hại cơm nhà, còn thỉnh thoảng làm thành tiếng thị phi.<br />
Một ngày, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xúc đầy một bát cơm đưa cho mẹ, bảo: &#8220;Con dâu, nhà ta bây giờ nghèo lắm rồi, mẹ có lỗi với cô. Cô ăn hết bát cơm này đi, rồi đi tìm nhà nào giàu có hơn một tí mà ở, sau này cấm không được quay lại đây nữa, nghe chửa?&#8221;.<br />
Mẹ tôi vừa và một miếng cơm to vào mồm, nghe bà nội tôi hạ &#8220;lệnh tiễn khách&#8221; liền tỏ ra kinh ngạc, ngụm cơm đờ ra lã tã miệng. Mẹ nhìn tôi đang nằm trong lòng bà, lắp bắp kêu ai oán: &#8220;Đừng&#8230; đừng&#8230;&#8221;.<br />
Bà nội sắt mặt lại, lấy tác phong uy nghiêm của bậc gia trưởng nghiêm giọng hét: &#8220;Con dâu điên mày ngang bướng cái gì, bướng thì chả có quả tốt lành gì đâu. Mày vốn lang thang khắp nơi, tao bao dung mày hai năm rồi, mày còn đòi cái gì nữa? Ăn hết bát đấy rồi đi đi, nghe thấy chưa hả?&#8221;.<br />
Nói đoạn bà nội lôi sau cửa ra cái xẻng, đập thật mạnh xuống nền đất như Dư Thái Quân nắm gậy đầu rồng, &#8220;phầm!&#8221; một tiếng. Mẹ sợ chết giấc, khiếp nhược lén nhìn bà nội, lại chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bát cơm trước mặt, có nước mắt rưới trên những hạt cơm trắng nhệch.<br />
Dưới cái nhìn giám sát, mẹ chợt có một cử động kỳ quặc, mẹ chia cơm trong bát một phần lớn sang cái bát không khác, rồi nhìn bà một cách đáng thương hại.<br />
Bà nội ngồi thẫn thờ, hoá ra, mẹ muốn nói với bà rằng, mỗi bữa mẹ sẽ chỉ ăn nửa bát, chỉ mong bà đừng đuổi mẹ đi. Bà nội trong lòng như bị ai vò cho mấy nắm, bà nội cũng là đàn bà, sự cứng rắn của bà cũng chỉ là vỏ ngoài.<br />
Bà nội quay đầu đi, nuốt những giọt nước mắt nóng đi, rồi quay lại sắt mặt nói: &#8220;Ăn mau ăn mau, ăn xong còn đi. Ở nhà này cô cũng chết đói thôi!&#8221;. Mẹ tôi dường như tuyệt vọng, đến ngay cả nửa bát cơm con cũng không ăn, thập thễnh bước ra khỏi cửa, nhưng mẹ đứng ở bậc cửa rất lâu không bước ra.<br />
Bà nội dằn lòng đuổi: &#8220;Cô đi, cô đi, đừng có quay đầu lại. Dưới gầm trời này còn nhiều nhà người ta giàu!&#8221;. Mẹ tôi quay lại, đưa một tay ra phía lòng bà, thì ra, mẹ muốn được ôm tôi một tí.<br />
Bà nội lưỡng lự một lúc, rồi đưa tôi trong bọc tã lót cho mẹ. Lần đầu tiên mẹ được ẵm tôi vào lòng, môi nhắp nhắp cười, cười hạnh phúc rạng rỡ. Còn bà nội như gặp quân thù, hai tay đỡ sẵn dưới thân tôi, chỉ sợ mẹ lên cơn điên, quăng tôi đi như quăng rác. Mẹ ôm tôi chưa được ba phút, bà nội không đợi được giằng tôi trở lại, rồi vào nhà cài chặt then cửa.<br />
Khi tôi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, ngoài tôi ra, bọn trẻ chơi cùng tôi đều có mẹ. Tôi tìm cha đòi, tìm bà đòi, họ đều nói, mẹ tôi chết rồi. Nhưng bọn bạn cùng làng đều bảo tôi: &#8220;Mẹ mày là một con điên, bị bà mày đuổi đi rồi&#8221;.<br />
Tôi tìm bà nội vòi vĩnh, đòi bà phải trả mẹ lại, còn chửi bà là đồ &#8220;bà lang sói&#8221;, thậm chí hất tung mọi cơm rau bà bưng cho tôi. Ngày đó, tôi làm gì biết &#8220;điên&#8221; nghĩa là cái gì đâu, tôi chỉ cảm thấy nhớ mẹ tôi vô cùng, mẹ trông như thế nào nhỉ? mẹ còn sống không?<br />
Không ngờ, năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi trở về sau 5 năm lang thang.<br />
Hôm đó, mấy đứa nhóc bạn tôi chạy như bay tới báo: &#8220;Thụ, mau đi xem, mẹ mày về rồi kìa, mẹ bị điên của mày về rồi!&#8221; Tôi mừng quá đít nhổng nhổng, co giò chạy vội ra ngoài, bà nội và cha cũng chạy theo tôi.<br />
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào.<br />
Mẹ không dám bước vào cửa, nhưng mặt hướng về phía nhà tôi, ngồi trên một hòn đá cạnh ruộng lúa trước làng, trong tay còn cầm một quả bóng bay bẩn thỉu.<br />
Khi tôi và lũ trẻ đứng trước mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nhìn trong đám tôi tìm con trai mẹ. Cuối cùng mẹ dán chặt mắt vào tôi, nhìn tôi chòng chọc, nhếch mép bảo: &#8220;Thụ&#8230; bóng&#8230; bóng&#8230;&#8221;.<br />
Mẹ đứng lên, liên tục giơ lên quả bóng bay trong tay, dúi vào tôi với vẻ lấy lòng. Tôi thì liên tục lùi lại. Tôi thất vọng ghê gớm, không ngờ người mẹ ngày đêm tôi nhớ thương lại là cái hình người này.<br />
Một thằng cu đứng cạnh tôi kêu to: &#8220;Thụ, bây giờ mày biết con điên là thế nào chưa? Là mẹ mày như thế này đấy!&#8221;.<br />
Tôi tức tối đáp lại nó: &#8220;Nó là mẹ mày ấy! Mẹ mày mới là con điên ấy, mẹ mày mới là thế này!&#8221; Tôi quay đầu chạy trốn. Người mẹ bị điên này tôi không thèm. Bà nội và bố thì lại đưa mẹ về nhà.<br />
Năm đó, bà nội đuổi mẹ đi rồi, lương tâm bà bị chất vấn dày vò, bà càng ngày càng già, trái tim bà cũng không còn sắt thép được nữa, nên bà chủ động đưa mẹ về, còn tôi lại bực bội, bởi mẹ đã làm tôi mất thể diện.<br />
Tôi không bao giờ tươi tỉnh với mẹ, chưa bao giờ chủ động nói với mẹ, càng không bao giờ gọi &#8220;Mẹ!&#8221;, khi phải trao đổi với mẹ, tôi gào là chủ yếu, mẹ không bao giờ dám hé miệng.<br />
Nhà không thể nuôi không mẹ mãi, bà nội quyết định huấn luyện cho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi &#8220;quan sát học hỏi&#8221;, bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh đòn.<br />
Sau một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đã được dạy dỗ tương đối rồi, liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đã xong cả hai bồ &#8220;cỏ lợn&#8221;.<br />
Bà nội vừa nhìn đã tá hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt là lúa giống vừa làm đòng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bà nội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa: &#8220;Con mẹ điên lúa và cỏ mà không phân biệt được&#8230;&#8221;<br />
Bà nội còn đang chưa biết nên xoay xở ra sao, thì nhà có ruộng bị cắt lúa tìm tới, mắng bà cố ý dạy con dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trước mặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi: &#8220;Đánh chết con điên này, mày cút ngay đi cho bà&#8230;&#8221;<br />
Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốn đầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi: &#8220;Đừng&#8230; đừng&#8230;&#8221;. Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủ động bảo: &#8220;Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữ cô ta chặt một tí là được&#8230;&#8221;.<br />
Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oại người dưới đất thút thít khóc. Tôi khinh bỉ bảo: &#8220;Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!&#8221; Lời vừa dứt, gáy tôi bị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi: &#8220;Thằng ngu kia, mày nói cái gì đấy? Mày còn thế này nữa? Đấy là mẹ mày đấy!&#8221; Tôi vùng vằng bĩu môi: &#8220;Cháu không có loại mẹ điên khùng thế này!&#8221;.<br />
&#8220;A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không!&#8221;. Bà nội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái lò xo bật từ dưới đất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảng thốt: &#8220;Đánh tôi, đánh tôi!&#8221;.<br />
Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm: &#8220;Con mẹ điên này, trong lòng nó cũng biết thương con đây!&#8221;.<br />
Tôi vào lớp một, cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá, mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo của bà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không còn gây ra vụ rầy rà nào lớn nữa.<br />
Nhớ một ngày mùa đông đói rét năm tôi học lớp ba, trời đột ngột đổ mưa, bà nội sai mẹ mang ô cho tôi. Có lẽ trên đường đến trường tôi mẹ đã ngã ì oạch mấy lần, toàn thân trông như con khỉ lấm bùn, mẹ đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nhìn tôi cười ngớ ngẩn, miệng còn gọi tôi: &#8220;Thụ&#8230; ô&#8230;&#8221;.<br />
Có mấy đứa bạn tôi cười khúc khích, tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận mẹ khủng khiếp, hận mẹ không biết điều, hận mẹ làm tôi xấu hổ, càng hận thằng Hỷ cầm đầu trêu chọc.<br />
Trong lúc nó còn đang khoa trương bắt chước mẹ, tôi chộp cái hộp bút trước mặt, đập thật mạnh cho nó một phát, nhưng bị thằng Hỷ tránh được. Nó xông tới bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau.<br />
Tôi nhỏ con, vốn không phải là đối thủ của nó, bị nó dễ dàng đè xuống đất. Lúc này, chỉ nghe một tiếng &#8220;vút&#8221; kéo dài từ bên ngoài lớp học, mẹ giống như một đại hiệp &#8220;bay&#8221; ào vào, một tay tóm cổ thằng Hỷ, đẩy ra tận ngoài cửa lớp.<br />
Ai cũng bảo người điên rất khỏe, thật sự đúng là như vậy. Mẹ dùng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh sợ kêu khóc gọi bố mẹ, một chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Mẹ không thèm để ý, vứt nó vào ao nước cạnh cổng trường, rồi mặt thản nhiên, mẹ đi ra.<br />
Mẹ vì tôi gây ra đại họa, mẹ lại làm như không có việc gì xảy ra. Trước mặt tôi, mẹ lại có vẻ khiếp nhược, nhìn tôi vẻ muốn lấy lòng. Tôi hiểu ra đây là tình yêu của mẹ, dù đầu óc mẹ không tỉnh táo, thì tình yêu của mẹ vẫn tỉnh táo, vì con trai của mẹ bị người ta bắt nạt.<br />
Lúc đó tôi không kìm được kêu lên: &#8220;Mẹ!&#8221; đây là tiếng gọi đầu tiên kể từ khi tôi biết nói. Mẹ sững sờ cả người, nhìn tôi rất lâu, rồi y hệt như một đứa trẻ con, mặt mẹ đỏ hồng lên, cười ngớ ngẩn. Hôm đó, lần đầu tiên hai mẹ con tôi cùng che một cái ô về nhà.<br />
Tôi kể sự tình cho bà nội nghe, bà nội sợ rụng rời ngã ngồi lên ghế, vội vã nhờ người đi gọi cha về. Cha vừa bước vào nhà, một đám người tráng niên vạm vỡ tay dao tay thước xông vào nhà tôi, không cần hỏi han trắng đen gì, trước tiên đập phá mọi bát đũa vò hũ trong nhà nát như tương, trong nhà như vừa có động đất cấp chín.<br />
Đây là những người do nhà thằng Hỷ nhờ tới, bố thằng Hỷ hung hãn chỉ vào cha tôi nói: &#8220;Con trai tao sợ quá đã phát điên rồi, hiện đang nằm nhà thương. Nhà mày mà không mang 1000 tệ trả tiền thuốc thang, mẹ mày tao cho một mồi lửa đốt tan cái nhà mày ra&#8221;.<br />
Một nghìn tệ? Cha đi làm một tháng chỉ 50 tệ! Nhìn những người sát khí đằng đằng nhà thằng Hỷ, cha tôi mắt đỏ lên dần, cha nhìn mẹ với ánh mắt cực kỳ khủng khiếp, một tay nhanh như cắt dỡ thắt lưng da, đánh tới tấp khắp đầu mặt mẹ.<br />
Một trận lại một trận, mẹ chỉ còn như một con chuột khiếp hãi run rẩy, lại như một con thú săn đã bị dồn vào đường chết, nhảy lên hãi hùng, chạy trốn, cả đời tôi không thể quên tiếng thắt lưng da vụt lạnh lùng lên thân mẹ và những tiếng thê thiết mẹ kêu.<br />
Sau đó phải trưởng đồn cảnh sát đến ngăn bàn tay bạo lực của cha. Kết quả hoà giải của đồn cảnh sát là: Cả hai bên đều có tổn thất, cả hai không nợ nần gì nhau cả. Ai còn gây sự sẽ bắt luôn người đó.<br />
Đám người đi rồi, cha tôi nhìn khắp nhà mảnh vỡ nồi niêu bát đũa tan tành, lại nhìn mẹ tôi vết roi đầy mình, cha tôi bất ngờ ôm mẹ tôi vào lòng khóc thảm thiết. &#8220;Mẹ điên ơi, không phải là tôi muốn đánh mẹ, mà nếu như tôi không đánh thì việc này không thể dàn xếp nổi, nhà mình làm gì có tiền mà đền cho người. Bởi nghèo khổ quá mà thành họa đấy thôi!&#8221;.<br />
Cha lại nhìn tôi nói: &#8220;Thụ, con phải cố mà học lên đại học. Không thì, nhà ta cứ bị người khác bắt nạt suốt đời, nhé!&#8221;. Tôi gật đầu, tôi hiểu.<br />
Mùa hè năm 2000, tôi thi đỗ vào trung học với kết quả xuất sắc. Bà nội tôi vì làm việc cực nhọc cả đời mà mất trước đó, gia cảnh ngày càng khó khăn hơn. Cục Dân Chính khu tự trị Ân Thi (Hồ Bắc) xếp nhà tôi thuộc diện đặc biệt nghèo đói, mỗi tháng trợ cấp 40 tệ. Trường tôi học cũng giảm bớt học phí cho tôi, nhờ thế tôi mới có thể học tiếp.<br />
Vì học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đi làm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang đi.<br />
Hai mươi ki lô mét đường núi ngoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi, gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình yêu mẫu tử ra, tôi không còn cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này.</p>
<p style="text-align:justify;">27/4/2003, lại là một Chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ còn mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm một quả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ: &#8220;Ngọt quá, ở đâu ra?&#8221; Mẹ nói: &#8220;Tôi&#8230; tôi hái&#8230;&#8221; không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôi chân thành khen mẹ: &#8220;Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi!&#8221;. Mẹ cười hì hì.<br />
Trước lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn thận an toàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳ thi cuối cùng của thời phổ thông.<br />
Ngày hôm sau, khi đang ở trên lớp, bà thím vội vã chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi ra ngoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi. Thím nói: &#8220;Không, mẹ mày đến giờ vẫn chưa về nhà!&#8221; Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắc không đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đã đi ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được.<br />
Thím hỏi: &#8220;Mẹ mày có nói gì không?&#8221; Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập hai tay:&#8221; Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ vì mấy quả đào dại rồi!&#8221;<br />
Thím kêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về tìm. Đường về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vài quả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới còn giữ được quả. Chúng tôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đào có một vết gãy cành, dưới cây là vực sâu trăm thước.<br />
Thím nhìn tôi rồi nói: &#8220;Chúng ta đi xuống khe vách đá tìm!&#8221; Tôi nói: &#8220;Thím, thím đừng doạ cháu&#8230;&#8221;. Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi&#8230;<br />
Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề.<br />
Tôi đau đớn tới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi: &#8220;Mẹ ơi, Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt! Chính là con đã lấy mạng của mẹ&#8230; Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào&#8230;&#8221;<br />
Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi.<br />
Ngày 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọi nhập học dát vàng dát bạc của Đại học Hồ Bắc đi xuyên qua những ngả đường mẹ tôi đã đi, chạy qua những cây đào dại, xuyên qua ruộng lúa đầu làng, &#8220;bay&#8221; thẳng vào cửa nhà tôi.<br />
Tôi gài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ: &#8220;MẸ, con đã có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!&#8221;.</p>
<p><em>Dịch giả: Trang Hạ &#8211; Dịch từ nguyên bản tiếng Hoa.</em><br />
&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;<br />
<font size="1"><em>Nguồn: Copy từ trang &#8216;Lữ Khách&#8217;</em></font></p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/ngohuudoan.wordpress.com/594/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/ngohuudoan.wordpress.com/594/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/ngohuudoan.wordpress.com/594/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/ngohuudoan.wordpress.com/594/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/ngohuudoan.wordpress.com/594/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/ngohuudoan.wordpress.com/594/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/ngohuudoan.wordpress.com/594/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/ngohuudoan.wordpress.com/594/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/ngohuudoan.wordpress.com/594/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/ngohuudoan.wordpress.com/594/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=594&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" /></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/09/10/ng%c6%b0%e1%bb%9di-m%e1%ba%b9-dien/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
	
		<media:content url="" medium="image">
			<media:title type="html">ngohuudoan</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Tâm linh là gì? Như thế nào? Từ đâu? Tại sao?</title>
		<link>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/09/01/tam-linh-la-gi-nh%c6%b0-th%e1%ba%bf-nao-t%e1%bb%ab-dau-t%e1%ba%a1i-sao/</link>
		<comments>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/09/01/tam-linh-la-gi-nh%c6%b0-th%e1%ba%bf-nao-t%e1%bb%ab-dau-t%e1%ba%a1i-sao/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 01 Sep 2009 08:47:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ngohuudoan</dc:creator>
				<category><![CDATA[3. Khác]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ngohuudoan.wordpress.com/?p=588</guid>
		<description><![CDATA[Tâm linh là gì? Như thế nào? Từ đâu? Tại sao?
(Vấn đề tiềm năng con người)
Tinh Tiến
1. Tâm linh là gì?
Từ e dè, nghi ngại lúc đầu đến nay, sau khoảng một hai thập kỷ, &#8220;Tâm linh&#8221; trở thành một từ thường xuyên dùng tới trên cửa miệng của nhiều người, có nội dung còn [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=588&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class='snap_preview'><br /><p style="text-align:justify;"><span style="font-size:small;"><strong>Tâm linh là gì? Như thế nào? Từ đâu? Tại sao?</strong></span><br />
<span style="font-size:xx-small;"><em>(Vấn đề tiềm năng con người)</em></span><br />
<strong>Tinh Tiến</strong></p>
<p><strong>1. Tâm linh là gì?</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Từ e dè, nghi ngại lúc đầu đến nay, sau khoảng một hai thập kỷ, &#8220;Tâm linh&#8221; trở thành một từ thường xuyên dùng tới trên cửa miệng của nhiều người, có nội dung còn rất &#8220;tù mù”, phiếm định, vì vậy chúng ta cần &#8220;kiện nghĩa&#8221; khái niệm này trong chừng mực bao quát nhất có thể được.</p>
<p style="text-align:justify;">Dù có ý thức rõ ràng hay không, chúng ta đều hiểu &#8220;tâm&#8221; như nguồn gốc phát sinh, như người đạo diễn ẩn diện, như nguyên lý động lực học của tư duy, tình cảm, ý chí, ham muốn&#8230; tóm lại của mọi hoạt động hay đời sống tinh thần.</p>
<p style="text-align:justify;">&#8220;Linh&#8221; hay linh thiêng là tác dụng hay hiệu lực &#8220;vật chất&#8221; lên cuộc sống của con người hay tồn tại của vật thể. Tác dụng ấy hay hiệu lực ấy có cường tính không giới hạn nhưng cơ chế của nó lại nằm ngoài, thậm chí thường khi mâu thuẫn với kinh nghiệm hàng ngày, tri thức phổ biến, quy luật thực nghiệm và nguyên lý khoa học. Do đó &#8220;linh&#8221; thường làm ta hoang mang trước sự lựa chọn: hoặc thực kiện tai nghe, mắt thấy, hoặc, nói chung, tri thức mà ta đã tích tập.</p>
<p style="text-align:justify;">Tâm Linh là cái Tâm phiếm hình nhưng lại có hiệu ứng Linh. Như vậy trong tiếng Việt ta xưa nay vẫn có một từ hoàn toàn tương ứng với cả nội hàm, cả ngoại diên của tâm linh, đó là Thần. &#8220;Biến hóa mạc trắc vị chi thần&#8221;, Thần ứng dụng cho cả người, cả cho vật, cả lúc sống, cả lúc chết, vì thế thật ra Thần minh định cho tâm linh rõ hơn, hay hơn bản thân khái niệm &#8220;tâm linh&#8221; nhiều, tiếc rằng lâu nay ta có thói quen sính từ mới nên quên mất &#8220;thần”.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhưng dù là thần, dù là tâm linh thì điều đầu tiên vẫn là: Có thật có cái gọi là Tâm Linh ấy không?</p>
<p>Trước hết ta hãy điểm lại hai trường phái về Tâm:</p>
<p style="text-align:justify;">1) Trường phái Não Luận (cérébrocentriseme) chủ trương rằng tâm chỉ là hiệu ứng hay phương diện tác dụng của bộ não, của hệ thần kinh, của hệ nội tiết, nói gọn lại là hoạt <span id="more-588"></span>động hóa &#8211; điện trong khuôn viên Thời &#8211; Không của một số mô tế bào có cấu tạo Hạt. Nếu có sự xộc xệch, &#8220;bệnh tật&#8221; của chúng thì tâm cũng hết hoạt động bình thường, thậm chí tâm chấm dứt hẳn hoạt động, tức là Chết. Tóm lại, thân chết là tâm chết, và chết là hết, không còn gì để bàn nữa. Não luận có sức thuyết phục mạnh mẽ ở chỗ mọi người đều thấy quả thật thân chết, ví dụ ngã vỡ sọ, thì tâm chết. Nhưng như thế là Hết chăng? Luận điểm cuối cùng này chỉ đủ vững chắc khi não luận bác bỏ được mọi hiệu ứng Linh của Tâm.</p>
<p style="text-align:justify;">2) Trường phái Tâm Luận (psychocentriseme) lại cho Tâm, chẳng những có một vị thế độc lập với não mà lại còn xem Tâm là thực thể đầu tiên, còn não chỉ là công cụ thể hiện, hiệu ứng dẫn xuất hoặc kênh trào ra của Tâm. Có lẽ trong nguồn gốc sâu xa, Tâm Luận phát sinh từ thuyết &#8220;linh hồn vĩnh cửu” của Đạo Cơ Đốc, sau này được củng cố mạnh mẽ bởi những hiện tượng &#8220;linh&#8221; được trắc nghiệm chặt chẽ và nhiều lần.<br />
Theo tôi biết, từ vị thế yếu hơn lúc đầu, Tâm Luận dần dần tiến lên vị thế áp đảo hơn so với Não Luận. Giờ đây chúng ta thử duyệt lại những thử thách mà hai trường phái đã gặp phải trên hai lĩnh vực.</p>
<p><strong>2. Tâm linh như thế nào?</strong></p>
<p>a) Những bước tiến triển của khoa học</p>
<p style="text-align:justify;">Khoa học như chúng ta mặc nhiên hiểu ngày nay ra đời năm 1632 qua tác phẩm &#8220;Cuộc đối thoại liên quan tới hai hệ thông thê&#8217; giới&#8221; của Galiléo, trong đó ông nghiên cứu chuyển động học. Năm 1687, Newton công bố &#8220;Các nguyên lý toán học của tự nhiên&#8221; tiếp tục công trình của Galiléo về mặt động lực học, tìm ra định luật hấp dẫn và phát minh hai phép vi phân và tích phân, đồng thời nêu lên phương pháp luận phân tích hay địa phương hay vi phân (analytique, local, differentiel).</p>
<p style="text-align:justify;">Từ hai nhà sáng lập khoa học này, chúng ta thừa kế Nguyên lý tương đối của chuyển động, còn gọi là Nguyên lý bất biến (principe d&#8217;invariance), Nguyên lý quán tính hay Nguyên lý Galiléo hay định luật Newton II, lớp các hệ quán tính, luật rơi tự do, khối lượng quán tính và khối lượng hấp dẫn, lực và định luật Newton II, Không gian đồng chất và đẳng hướng, thời gian tuyến tính và bất thuận nghịch&#8230;</p>
<p style="text-align:justify;">Khoa học do Galiléo và Newton sáng lập, còn gọi là khoa học cổ điển, đã thu hoạch những thành công rất rực rỡ, điển hình là việc phát hiện ra hành tinh Neptune, vị trí, quỹ đạo, khối lượng, chỉ dựa trên tính toán của Le Verrier và Smith trước khi kính thiên văn nhìn thấy. Từ đó và ngay đến tận ngày nay, khoa học (cổ điển) có uy lực của một quyền uy vạn năng, có thẩm quyền phán quyết đúng-sai gần như tuyệt đối, có ảnh hưởng về mặt phương pháp luận lên mọi bộ môn học thuật khác.</p>
<p style="text-align:justify;">Khoa học ấy chỉ thừa nhận là hiện thực, những cố thể (tập hợp hạt, tức là những vật thể &#8220;tri giác&#8221; được, có vị trí và dung tích nhất định, không thể tiêu vong, đặc trưng hóa bởi khối lượng) hiện hữu trong hai thực thế tuyệt đối và độc lập với nhau là không gian và thời gian. Khối lượng, không gian và thời gian hợp thành ba thứ nguyên tạo nên vũ trụ.</p>
<p style="text-align:justify;">Những yếu tính sau đây của khoa học ấy vẫn thống trị nếp suy nghĩ của tuyệt đại đa số chúng ta, kể cả đa phần các nhà khoa học tự nhiên:</p>
<p style="text-align:justify;">1- Vũ trụ gồm những vật thể, những cố thể, những hạt rắn chắc có dung tích nhất định và tương tác với nhau qua các lực hút hay đẩy. Vật Chất, khái quát hóa cố thể, được định lượng hóa qua khái niệm Khối lượng mà tương ứng với mỗi cố thể bằng một trị số cố định, không phụ thuộc vào thời &#8211; xứ mà nó được thấy.</p>
<p style="text-align:justify;">2 &#8211; Các hiện tượng quan sát thấy trong thiên nhiên hay trong phòng thí nhiệm đều độc lập đối với người quan sát, dù người đó là ai, quan sát ở đâu và vào lúc nào. Điều này xác định tiêu chuẩn gọi là khách quan mà mọi học thuật đều cố gắng đáp ứng. Tính độc lập của hiện tượng được quan sát đối với người quan sát còn gọi là tính đối xứng (symetrie), hay tính lặp lại (régulerité), tính tương ứng (correspondance) giữa các hữu thể (ví dụ các vật thể hút nhau theo luật hấp dẫn ở mọi nơi, vào mọi lúc bằng một lực tính theo một công thức).</p>
<p style="text-align:justify;">3 &#8211; Không gian và thời gian được xem là những thực thể khách quan, chúng có đó, riêng biệt và độc lập đối với nhau và với con người. Chúng qui định cho Đối xứng là cái lộ diện dưới. hai bộ mặt là Bất biến (thí dụ Định luật Newton) và Bảo toàn (thí dụ bảo toàn khối lượng, bảo toàn năng lượng).</p>
<p style="text-align:justify;">4 &#8211; Những điều mà khoa học đã khẳng định dưới dạng qui luật bao giờ và ở đâu cũng tuân thủ một trình tự gọi là tất yếu. Quyết định luận khoa học là một cách biểu dương cho Nguyên Lý Nhân Quả.<br />
Mặc dù có uy thế &#8220;độc tài, toàn trị&#8221; như thế, khoa học, ngay từ buổi đầu đã vấp phải những vấn đề nan giải, ví dụ như:</p>
<p style="text-align:justify;">1 &#8211; Vì toàn bộ nền khoa học chỉ đúng khi ta xem xét nó trong và chỉ trong hệ quy chiếu quán tính. Hệ này &#8220;có thật&#8221; không?</p>
<p style="text-align:justify;">2 &#8211; Khối lượng quán tính và khối lượng hấp dẫn là hai hay cùng một đại lượng vật lý? Lực tương tác giữa hai cố thể được truyền dẫn qua môi trường nào? Truyền dẫn tức thời hay cần một thời lượng nhất định?</p>
<p style="text-align:justify;">3 &#8211; Thời gian và không gian có độc lập với nhau và với con người không ?</p>
<p style="text-align:justify;">4 &#8211; Tính quyết định luận khoa học có thật đúng vô điều kiện không? Tính khách quan của hiện tượng được quan sát có thật &#8220;tự hữu”, không phụ thuộc gì vào sự có mặt của người quan sát không?</p>
<p style="text-align:justify;">Các nhà bác học sau Newton, nhất là Einstein với thuyết Tương đối, Bohr, Heisenberg&#8230; với Cơ học Lượng tử đã giải quyết những nghi vấn đó một cách bất ngờ, có thể nói là theo hướng phủ định nếp suy nghĩ khoa học quen thuộc:</p>
<p style="text-align:justify;">1- Hệ quán tính dựa vào những khái niệm nòng cốt là thẳng và đều. Cả hai đều không có cơ sở &#8220;khách quan&#8221; vững chắc nào, cũng không có một hiện thực nào để chứng minh. Einstein đã nhận định &#8220;Hệ quán tính ư? Đơn thuần đó là Một điều bịa đặt có ích, và bây giờ Tôi không có một khái niệm gì về nó cả&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">2 &#8211; Vấn đề khối lượng quán tính và khối lượng hấp dẫn được giải quyết trong thuyết Tương Đối Rộng: Đấy chỉ là tên gọi mà người ta đặt cho một hiện tượng trong hệ quy chiếu, tuỳ theo quan điểm của mỗi người mà hiện tượng được gọi là quán tính hay hấp dẫn, không có ai là &#8220;khách quan&#8221; hơn ai, cho nên, theo chính Einstein nói, thuyết Tương đối đáng ra phải gọi là Thuyết Quan Điểm (Standpunktslehre) mới đúng.</p>
<p style="text-align:justify;">3 &#8211; Không gian và thời gian đã được chứng minh trong.thuyết Tương Đối Hẹp là hai mặt của cùng một thực thể gọi là continum thời &#8211; không, chúng không có giá trị khách quan tự thân nào mà tùy thuộc vào người quan sát và nhất là chúng có thể chuyển hóa cho nhau.</p>
<p style="text-align:justify;">4 &#8211; Tính quyết định luận khoa học bị giới hạn bán kính hoạt động trong phạm vi vĩ mô của kinh nghiệm trực quan của con người, ngoài đó, nó bị vô hiệu hóa bởi Nguyên Lý Bất Định để rơi vào trạng thái gọi là &#8220;tù mù lượng tử”.</p>
<p style="text-align:justify;">Nguyên lý nhân quả chẳng những giờ đây bị giảm giá bởi tính bất định, &#8220;Mọi thứ đều khả hữu được hết dưới sự thống trị của nguyên lý bất định, và đối với nó, mọi qui luật được làm ra chỉ đê bị vi phạm&#8221; (Trịnh Xuân Thuận), mà còn rơi vào trạng thái &#8220;tù mù lượng tử” (le flou quantique), trạng thái &#8220;ma&#8221; (phantômatique) của những hạt ảo, năng lượng ảo xuất hiện không biết từ đâu và rất nhanh biến mất không biết về đâu, hệt như “ma” vậy!</p>
<p style="text-align:justify;">Cùng với sự tù mù của nhân quả là tính khách quan của hiện tượng được quan sát bị đặt vấn đề: &#8220;Sự có mặt của chúng ta (khi quan sát hay làm thí nghiệm) thay đổi hẳn tiến trình của vở kịch. Hiện tượng khách quan đã bị biến dạng, không tài nào sửa chữa được và biên thành một hiện tượng chủ quan, và cái hiện tượng chủ quan đó tuỳ thuộc vào người quan sát và dụng cụ đo lường&#8221; (Trịnh Xuân Thuận). Tất cả bị &#8220;cách mạng hóa&#8217; đến mức &#8220;để mô tả điều đã xảy ra, cần xóa bỏ từ ngữ cố lỗ &#8220;Người quan sát&#8221; và thay vào đó &#8220;Người tham dự” (J.Wheeler).</p>
<p style="text-align:justify;">Ngoài ra, vật chất, với ý nghĩa cố thể hay tập hợp hạt bị &#8220;pha loãng&#8221; bởi trường: &#8220;Trong loại vật lý học mới, chỉ có Trường là thực tại duy nhất&#8221;, do đó theo Einstein không có hòn đá rơi mà chỉ có trọng trường ở nơi có mật độ cao của trọng trường Trái đất di chuyển trong lòng nó. Vật thể với tư cách hữu thể có vị trí không gian và dung tích nhất định không còn nữa, thay vào đó là &#8220;một cái biển năng lượng chẳng có ranh giới gì rõ rệt với phần còn lại của trường&#8221; (H.Weil).</p>
<p style="text-align:justify;">Trong khoa học cổ điển chỉ có chuyển động của cố thể, từ Faraday và Maxwell, một dạng chuyển động &#8220;mới&#8221; xuất hiện trong ngôn ngữ khoa học: Sóng, đó là sự rời chỗ không phải của một cố thể trực quan được mà của một &#8220;tính&#8221; vô định hình, thí dụ ném một hòn đá xuống mặt nước hồ, ta thấy những sóng nước nhấp nhô lan tỏa ra xa, đây không phải là nước lan tỏa mà là &#8220;sự nhấp nhô&#8221; gọi là dao động của nước rời chỗ. Đặc trưng để nhận ra sự hiện diện của sóng là hiện tượng giao thoa. Sự phát hiện ra tính sóng của hạt vật chất cơ bản số Một là electron khiến cho &#8220;hạt&#8221; càng trở thành phiếm hình, phiếm định: &#8220;Electron có mặt ở khắp nơi trên sàn nhảy của nguyên tử&#8221; (Trịnh Xuân Thuận).</p>
<p>Tóm lại trong khoa học hiện đại:</p>
<p style="text-align:justify;">- Năng lượng hay Trường, đặc biệt bao trùm trên tất cả Trường thông tin được xem là bản thể tối hậu, còn có thể chỉ là hình ảnh rất thô được nhận biết bởi những giác quan, nói rộng và chính xác, bởi những Thức rất thô của chúng ta, trong đó ý thức là cái có tính năng &#8220;méo hình&#8221; nhiều nhất.<br />
- Nhân quả chỉ là tiến trình mà sự nhận biết gắn liền với chủ quan tính của người nhận biết, nó không phải là một hiện tượng &#8220;tự nhiên&#8221; có tự tính và không phải không thể khác thế (thế nào là tuỳ theo cấu thể của cá thể nhận biết).</p>
<p>b) Cận hiện tượng và Cận tâm lý</p>
<p style="text-align:justify;">Bên cạnh hiện tượng mà chúng ta thường xuyên tri giác được bằng sáu căn hay sáu thức: nhỡn, nhĩ, ty, thiệt, thân, ý &#8211; và ta có xu hướng coi đó là cái thực duy nhất &#8211; còn có những hiện tượng mà chúng ta không nhận biết bằng sáu căn hay sáu thức trên, nhất là khi hình thức và nguồn gốc xuất hiện của chúng trái ngược với kinh nghiệm phổ biến, với tri thức quan phương, với thực tiễn và nguyên lý khoa học, thì ta dễ có khuynh hướng coi đó chỉ là ảo giác, ảo tưởng, tâm thần, mê tín, dị đoan&#8230; thí dụ có những hiện tượng mà những người tín ngưỡng, &#8220;thần bí” khẳng định chính họ đã trông thấy, nghe thấy&#8230; Những hiện tượng đó, kể cả những hiện tượng &#8220;thần đồng&#8221;, những năng khiếu kì lạ, những kết quả do công phu tập luyện của khí công, yoga, thiền định, vũ thuật Trung Quốc, hoặc những phép dưỡng sinh đem đến những kết quả &#8220;kì bí”, những phép trị liệu các chứng nan y, các bệnh &#8220;thực thể&#8221; với hiệu năng &#8220;khó tin&#8221;&#8230; đều gọi là Cận hiện tượng.</p>
<p>Các Cận hiện tượng được phân làm hai loại:</p>
<p style="text-align:justify;">Tâm Tác &#8211; Nhiều người có công năng đặc dị ở chỗ không dùng bất kì công cụ hữu hình hay phương tiện vật chất nào mà vẫn tác động được lên vật thể bên ngoài, thí dụ di chuyển đồ vật từ xa (télékinésie), bay lên trong không trung (lévitation)&#8230; thành tựu cao nhất trong lĩnh vực này là &#8220;đảo hải di sơn&#8221;, &#8220;hô phong hoán vũ”. Hiện tượng này thường được biết dưới cái tên là P.K. (psychokinésie). Vì ở đây cái Tâm là tác nhân duy nhất, &#8220;Bản chất của cái Tâm là nó có thể hiện thực hóa được bất kì điều gì mà nó nghĩ đến với cường độ tập trung đủ mạnh&#8221; (Vivekananda), nên chúng tôi gọi hiện tượng này là Tâm Tác.</p>
<p style="text-align:justify;">Tâm Thụ &#8211; Nhiều người có công năng đặc dị ở chỗ tri giác được sự vật bên ngoài, dù xa, dù gần về mặt không gian, dù trước, dù sau về mặt thời gian, sự vật ở bên trong thân hay bị che lấp bởi các thể cản quang mà không dùng tới các cơ quan giác quan sinh lý hoặc dụng cụ, máy móc&#8230; Thí dụ thần giao cách cảm, chỉ dẫn từ xa, nói chuyện vong, xem bói đoán mộng&#8230; Cận hiện tượng này được gọi là Ngoại Cảm, tức là cảm nhận thông tin qua những kênh bên ngoài các giác quan mà ai cũng có. Vì cái đứng ra cảm thụ ở đây chỉ là cái Tâm nên chúng tôi gọi hiện tượng này là Tâm Thụ.</p>
<p style="text-align:justify;">Tâm thụ, nhiều khi mang cái tên gọi quen đùng là Thấu Thi, mặc dù hiện tượng không dừng ở &#8220;nhìn&#8221;, hoặc Thần giao cách cảm, mặc dù &#8220;thần&#8221; không chỉ là &#8220;giao&#8221; bằng cách &#8220;cảm&#8221; như ta thường hiểu, được phân làm hai loại: Tâm thụ không gian là khả năng nhìn thấy, nghe thấy&#8230; sự vật, vật thể trong không gian dù xa, dù dấu kín, Tâm thụ thời gian là khả năng nhìn thấy, nghe thấy&#8230; sự vật, vật thể trong thời gian dù thuộc quá khứ, dù thuộc tương lai, dù thuộc hiện tại nhưng lại không có cách nào biết đến được.</p>
<p style="text-align:justify;">Nếu như trong mọi hiện tượng Tâm tác đều dễ dàng nhận ra vai trò của tâm trong trạng thái tập trung cao độ, thì hiện tượng Tâm thụ có chiều khó hiểu, khó tìm được tác nhân hơn nhiều. Theo thiển ý, tâm có khả năng &#8220;thụ” tối ưu khi giống như một tấm gương được lau sạch bong, do đó tính năng phản chiếu hiện thực chung quanh đạt trình độ tối ưu, tâm cũng thế, khi nó rỗng rang, tịch lặng tối đa, nó sẽ trở thành một tấm gương cực khổng lồ, ôm trọn cả vũ trụ, theo cả hai nghĩa không gian và thời gian, trong lòng nó, tức là trở thành Đại Viên Cảnh Trí. Hiệu ứng ấy thành tự qua phép thiền gọi là Vô Niệm, mà cứu cánh là Trí Tuệ Bất Nhã.</p>
<p style="text-align:justify;">Cả Tâm tác lẫn Tâm thụ, đều hoặc do &#8220;tự nhiên&#8221;, hoặc do tập luyện, mà có.</p>
<p style="text-align:justify;">Chúng ta sẽ điểm qua vài hiện tượng cận, trước hết những trường hợp dễ gặp đến mức &#8220;quen đi&#8221; mà không chú ý đến tính rất kì bí của nó.<br />
Cậu bé Louis Ferry đã trả lời gần như ngay lập tức những câu hỏi của một ban kiểm tra như sau:</p>
<p>- Số 707.353.209 là tam thừa của số nào với phần lẻ là bao nhiêu?<br />
(591) + 5238! (sau 27 giây suy nghĩ).<br />
- Căn bậc hai mươi của 318.317.368.454.361.459.872?<br />
8! (sau 46 giây suy nghĩ).</p>
<p style="text-align:justify;">Ngay sau trận đấu giữa Spactac Mátxcơva và Dinamo Tbilixi, người ta hỏi bình luận viên Sichvaxuti đã dùng bao nhiêu từ và bao nhiêu chữ trong lúc bình luận? Và câu trả lời là 1.835 từ và 17.327 chữ Nhà sinh học Ao Otto Levy bị bệnh mộng du. Chính trong lần mộng du mà ông viết trong bản thảo, không hề hay biết, những chi tiết ông dùng vào lúc thức để phát minh cơ chế chuyển giao thông tin ở sináp thần kinh, nhờ đó ông đã được trao giải Nobel.</p>
<p style="text-align:justify;">Gần đây Truyền hình Việt Nam nhiều lần giới thiệu những người có công năng không thể hiểu được như đóng đinh 10 phân vào ngực, đứng trên quả trứng mà trứng không vỡ, dùng giáo tì vào họng để đẩy một xe ôtô&#8230;<br />
Còn về Tâm Tác, những người có công năng tâm tác nổi tiếng trên thế giới gần đây có rất nhiều, chỉ xin kể tên vài người được nói tới nhiều nhất:<br />
Bà Nina Kulagina (người Liên Xô cũ) đã nhiều lần chứng minh khả năng di chuyển đồ vật theo những hướng khác nhau, làm quay tròn kim la bàn, làm dừng hoặc thay đổi hướng chuyển động của con lắc, giữ quả bóng nhựa đứng yên trong không trung&#8230; trước sự chứng kiến và kiểm tra của các nhà khoa học danh tiếng như Vasiliev, Naumov, Sergeyev (thuộc Viện Sinh lý học A.A.Ukhtomaky (ở Lêningrat), Adamenko, Vinogradova&#8230; và nhiều nhà khoa học nước ngoài như Zdenek (Tiệp), J. G. Phút (Đại học Virginia), Ullmam (Trung tâm Y học Maimonides), H.H. J. Ren (Đại học Tasman)&#8230;</p>
<p style="text-align:justify;">Youri Geller làm dừng thang máy ở một cửa hàng bách hóa, lễ giáng sinh năm 1989 làm dừng đồng hồ Big Ben Luân Đôn, giúp khán giả ti vi chữa hàng vạn đồng hồ&#8230;</p>
<p style="text-align:justify;">Nghiêm Tân từ xa biến đổi kết cấu phân tử của &#8220;dung dịch tinh thể định hướng&#8221; có tính ổn định rất cao bảo quản trong tủ lạnh ở Đại học Thanh Hoa, dưới sự theo dõi chặt chẽ của giáo sư chủ nhiệm khoa sinh. Hoặc trong hai mươi phút &#8220;phát công&#8221; đã chắp lại và hàn gắn &#8220;hai xương bả vai bị gãy rời, vỡ vụn, khớp vai phải thoát vị&#8221; cho anh công nhân Túc Binh bị tai nạn lao động.</p>
<p style="text-align:justify;">Trương Xuân Huy từ thị trấn Đức Thanh phát công trị bệnh đau thần kinh tọa cho Từ Tuấn Dân, Phó chính uỷ cảnh sát vũ trang tỉnh Triết Giang, sau nửa tháng họ. Từ lành bệnh.</p>
<p style="text-align:justify;">Vương Lực phát công làm tạnh mưa lúc 21 giờ ngày 14/9/1986 ở Bắc Kinh.<br />
Công năng đặc dị của các nhà khí công Trung Quốc đã khiến cha đẻ của tên lửa Trung Quốc, Tiền Học Sâm nhận định: &#8220;Trong hoàn cảnh hiện nay, người Trung Quốc khó lòng đột phá vào khoa học cơ bản vốn đã nằm trong tay người phương Tây. Trong tương lai người Trung Quốc muốn so tài với thế giới, chỉ có hai con đường: hoặc nghiên cứu Trung y, hoặc nghiên cứu khí công&#8221;. Giáo sư Trần Lý An, nguyên Chủ tịch Uỷ ban khoa học Nhà nước Đài Loan cũng khẳng định: &#8220;Nghiên cứu khí công là con đường duy nhất để người Trung Quốc đoạt giải Nobel&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Nghệ sĩ công huân Liên Xô (cũ) Volodia Durov ra lệnh bằng tư tưởng cho con chó Mars ở xa ông chục cây số sủa đúng 14 lần theo yêu cầu của Viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học Liên Xô Bekhterev, một trong số những người tham gia thí nghiệm.</p>
<p style="text-align:justify;">Cô bé Cơ Mẫn Kiệt mười ba tuổi ngồi yên vị trước mặt mọi người mà vẫn lấy ra chất đống trước mặt nó tiền bạc, thuốc lá, sổ tay&#8230; của khán giả, hoặc lấy các viên thuốc khỏi lọ kín mà lọ vẫn nguyên vẹn không vết nứt.<br />
Nếu thừa nhận tính thực kiện của các hiện tượng trên thì tức là ta đã thừa nhận &#8220;linh&#8221; là có thật.</p>
<p style="text-align:justify;">Về Tâm Thụ, hiện tượng này có phần &#8220;phổ biến&#8221; hơn nhiều, sau đây xin dẫn một số thí dụ để minh họa:</p>
<p style="text-align:justify;">Nữ công nhân Vorobieva, sau một lần bị điện 380 volt giật chết rồi sống lại, phát hiện thấy chị có khả năng nhìn suốt vào tận bên trong thân thể người khác và lập tức chẩn đoán được bệnh của người đó, nhanh chóng và chính xác (100%) hơn bất kỳ một thiết bị y học nào, đến mức chị được mời làm việc cho bệnh viện thành phố. Giám đốc bệnh viện này phải nhận xét: &#8220;Vorobieva là một nhà chẩn đoán bệnh có một không hai. Chị đã nhìn thấy cái mà những người khác không nhìn thấy được&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Năm 1958, Công ty Westinghouse nhận nhiệm vụ của chính phủ Mỹ tiến hành thí nghiệm về thần giao cách cảm, có sự tham gia của nhiều cán bộ cao cấp thuộc hải, lục, không quân Mỹ. Cuộc thí nghiệm kéo dài trong 16 ngày kể từ 25/6/1958. Người phát tin là Smith, Sinh viên Suke University, phải sống cách ly trong phòng khóa kín, người nhận tin là trung uý hải quân Dions cũng bị cô lập trong một cabin trên tàu ngầm nguyên tử Nautilus lặn sâu dưới đáy Đại Tây Dương cách bờ biến Mỹ 2000 km. Kết quả Djons nói chính xác điều Smith nghĩ đến trên 70%. Sau đó nhiều Công ty khổng lồ của Mỹ như General Electrics, Ben Telephone, Rend Corporation&#8230; đều thực hiện những thí nghiệm thần giao cách cảm với kết quả rất cao.</p>
<p style="text-align:justify;">Một quan chức của hải quân Liên Xô đã nói với hai nhà báo Mỹ Ostrender và Schroeder rằng &#8220;Nếu bộ hải quân của các ông không làm thí nghiệm trên tàu Nautilus thì các nhà khoa học Xô viết sẽ là những người đầu tiến hành thí nghiệm đó&#8230; Chúng tôi đã từng dùng động vật, thay vì dùng người, làm chủ thể phát tin và nhận tin. Các nhà khoa học chúng tôi nuôi một bầy thỏ con dưới tầu ngầm lặn sâu dưới biển, thỏ mẹ ở trong một phòng thí nghiệm trên bờ, đầu nó bị cắm nhiều vi điện cực. Vào đúng thời điểm ấy, người ta ghi nhận được những phản ứng não điện rất mạnh của thỏ mẹ&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Tiến sĩ toán lý Kajinsky kể lại: &#8220;Cuối tháng 8/1919 tôi đang ở Tbilisi. Sau khi đi thăm một bạn thân bị thương hàn nặng, tôi trở về nhà và đi ngủ. Giữa nửa đêm, đang say giấc, tôi bỗng nghe thấy rất rõ tiếng gõ như của một cái muỗng bằng kim loại vào một cốc pha lê. Tôi chợt tỉnh dậy, bật đèn, xem đồng hồ mới hai giờ, nhìn quanh và nghĩ rất lung về tiếng động không một lý do khả dĩ nào ấy. Sáng hôm sau tôi đến ngay nhà bạn, càng lại gần tôi càng bồn chồn, thì ra bạn tôi đã chết. Khi chuyển thi hài bạn, tôi tình cờ đụng phải cái bàn kê ngay đầu giường bạn tôi nằm, và bỗng nhiên nghe thấy đúng cái âm thanh đêm qua.</p>
<p style="text-align:justify;">Trên bàn có một ly thủy tinh và một cái muỗng bằng bạc. Tôi bất giác cầm muỗng gõ nhẹ vào cốc, lại cái âm thanh ấy không thể khác được. Tôi xin mẹ bạn kể lại tình tiết lúc anh mất: Lúc hai giờ đêm bà cầm thìa pha thuốc cho con, nhưng khi ngó sang thì mắt người con đã lạc, anh đang chết. Tôi yêu cầu bà thử gõ cái muỗng bạc vào ly thủy tinh. Bây giờ tôi đã rõ, âm thanh tôi nghe được lúc hai giờ đêm qua chính là âm thanh bà vừa gõ và cũng chính là âm thanh đêm qua bà đã &#8220;vô tình&#8221; gây ra khi nhìn thấy con mình đang chết.</p>
<p style="text-align:justify;">Nhóm nghiên cứu Russel Targ, Elizabeth Targ và Kate Harary ở California cộng tác với khoa lý thuyết Viện Hàn lâm Khoa học Liên Xô tiến hành khảo nghiệm trước nhiều nhà khoa học và nhà báo Xô viết, khả năng &#8220;nhìn thấy” tương lai của nhà ngoại cảm lừng danh Dinh Davitasvili đang ở Mátxcơva sau khi ông này đến đó.</p>
<p style="text-align:justify;">Các nhà khoa học không chỉ dừng lại ở việc quan sát, kiểm tra, trắc nghiệm mà còn đích thân tổ chức thí nghiệm như ở các Đại học Duke, Columbia, Colorado, Havard, Princeton, Cambridge&#8230; Hồ sơ thí nghiệm được chuyển cho các chuyên gia toán học cao cấp nhất để thẩm định tính ngẫu nhiên hay không ngẫu nhiên của các kết quả thí nghiệm và chính các nhà toán học này đã loại trừ khả năng ngẫu nhiên. Trong thời đại hiện nay, phòng thí nghiệm siêu đẳng PEARL của Viện Princeton, vườn ươm các giải Nobel Mỹ, đang đóng vai trò hàng đầu trong lĩnh vực Cận hiện tượng.</p>
<p style="text-align:justify;">Như vậy cả cái &#8220;Tâm&#8221; vô hình không trú xứ, cả cái &#8220;Linh&#8221; rất phi lý không tìm được, nay phải nói rằng đã được chứng thực trên thực địa Cận hiện tượng, đồng thời cũng được hợp lý hóa qua việc hạ bệ hạt để tôn vinh trường, hạ bệ nguyên lý tất định để tôn vinh nguyên lý bất định.</p>
<p><strong>3. Tâm tính từ đâu?</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Chúng ta vẫn thường nói đến hồn, đến vía mà từ Hán Việt là phách, vậy &#8220;tâm linh&#8221; có quan hệ gì đến hồn, đến vía? Trước hết ta hãy minh định hai khái niệm này.</p>
<p>&#8220;Ba hồn, bảy (hoặc chín) vía&#8221;.</p>
<p style="text-align:justify;">Thất tình: hỉ, nộ, ai, lạc, ái, ố, dục, ai cũng có và lúc nào cũng có khác nhau ở mức độ của tình này tình kia. Nói chung tình không trực tiếp thấy được, tuy đôi khi do cường tính cao cũng có thể quan sát ở mức độ nhất định. Nhiều nhà ngoại cảm thấy rõ được tình ấy dưới dạng hình tướng và màu sắc, giá nói ra thì kẻ tin người nghi, nhưng từ khi Kirlian chụp được cái sau này thường gọi là cơ thể năng lượng, là cơ thể plasma sinh học, là cơ thể sinh tú (corps éthérien), là trường sinh học, là quang hình aura… thì vấn đề&#8230; chúng tôi nghĩ đó chính là Vía, cái Tôi chân xác, khác với những cái &#8220;Tôi&#8221; thường nhật (Je est un autre!) có cấu tạo bằng chất liệu á vật chất giống như ête mà vẫn có hiệu ứng vật chất đủ để mắt thấy tai nghe&#8230; để tác động lên vật thể &#8220;nộ khí xung quanh động đẩu ngưu”&#8230; hoặc chụp hình, quay phim. Cũng có thể vía bao gồm cả những bức xạ, xét cho cùng thì có sao đâu vì bức xạ chỉ là những hạt ảo, hạt ma? Và cũng chẳng kì lạ bao nhiêu nếu chúng tôi đưa ra giả thiết, trên cơ sở vía không cần một xác thể sinh lý để nương thân, vía vẫn tồn tại sau khi thân xác phân rã, cho nên vía cũng có thể là ma hiện, là &#8220;hồn&#8221; người chết đền ơn, trả oán, là tác nhân của hiện tượng động mồ, động mả.</p>
<p style="text-align:justify;">Về Hồn, không rõ các cụ ta xưa kia xác định ba hồn là những hồn nào? quỷ thần hai vai và trên đầu? Thuật ngữ ngày nay ta biết thì đó là Sinh hồn, Giác hồn, và Linh hồn. Có thể xem Sinh hồn tương ứng với phần nhỏ và thô nào đó của hệ thần kinh thực vật, Giác hồn với hệ thần kinh động vật, còn Linh hồn là nguyên lý tồn tại và động lực học của cả hai.<br />
Khác với vía, hồn không phải là một nhân cách, một sở thuộc cá nhân mà là năng lượng như nguồn gốc của hiện tượng &#8220;sống&#8221;, kể cả hiện tượng &#8220;ma&#8221;. Hồn là hình thái nguyên thuỷ, còn vía chỉ là dẫn xuất đặc thù trước khi mang một hành tướng thô là Thân Tâm. Hồn tạm xem là trường, vía là năng lượng nơi một cá thể hữu sinh, còn thân xác là vật chất.</p>
<p style="text-align:justify;">Thuyết Yoga đề cập tới cái Tâm citta gồm ba thẩm cấp là ý thức, Tiềm thức và Siêu thức. Mỗi thẩm cấp lại được cấu trúc hóa bằng những tầng gọi là &#8220;kosa&#8217;s&#8221;. Tầng thấp nhất, &#8220;Amnamaya kosa&#8217;s&#8221; làm bằng “thực phẩm&#8221; (- We are what we eat!) có thể cho tương ứng với sinh hồn. Tiếp theo là các tầng &#8220;Ka&#8217;mamaya&#8221; chủ về dục vọng, &#8220;Manomaya&#8221; chủ về tiềm thức, có thể cả hai tương ứng với ý thức như sự hiển lộ bị khúc xạ bởi giác hồn (có nghĩa rằng theo chúng tôi, tiềm thức chỉ là sự lắng đọng &#8220;đâu đó,, đã bị què quặt như chưa từng được ý thức biết tới, sự lắng đọng của những gì có thật đã xảy ra trong hiện kiếp, gọi là nội ký ức, hoặc trong tiền kiếp, gọi là ngoại kí ức). Tầng thượng ý thức &#8220;Atima&#8217;nasa&#8221; chủ về trực giác, sáng tạo, mộng triệu,&#8230; tầng tri giác siêu việt. &#8220;Vijina&#8217;namaya&#8221;, tầng “Hiranyamaya&#8221; là những thứ tự của siêu thức. Có thể nghĩ rằng &#8220;Atima&#8217;nasa Kosa&#8217;s&#8221; là tiềm thức đã mang chút sắc thái của vô thức, nên có hiệu năng nhiều khi &#8220;không thể nghĩ bàn&#8221;, còn &#8220;Hiranyamaya Kosa&#8217;s&#8221; là vô thức thuần tuý.</p>
<p style="text-align:justify;">Người Do Thái cổ quan niệm hồn gồm ba lớp gọi là &#8220;Nephesch&#8221;, hồn bản năng tương ứng với sinh hồn, lớp &#8220;Rouah&#8221;, hồn của ý chí và dục vọng, tương ứng với giác hồn và làm trung gian để vươn tới lớp &#8220;Nashamah&#8221; là người chủ điều hành tất cả hay là linh hồn. Mỗi lớp lại phân ra ba lớp nhỏ có xu hướng &#8220;Nephesch&#8221;, &#8220;Rouah&#8221; và &#8220;Nasnamah&#8221;. Đâu đây một cảm giác gặp lại ba hồn và chín vía?</p>
<p style="text-align:justify;">Người Ai Cập cổ cho hồn có cấu trúc chín tầng là &#8220;Khat, Ka, Khaibit, Ab, Ba, Sekhem, Ru, Sahu và Akhu. Khat&#8221;, &#8220;cái thần của xương&#8221;, Ka, lực sinh học hay nhân điện hoặc &#8220;khí&#8221;, Khaibit, bản sao ête của một cá thể, cả ba tương ứng với Nephesch. Ab, năng lực tri giác, Ba, đặc trưng cá thể, Sekhem, tác nhân cố kết Ba, Ru thực hiện một liên tục tính sống và chết của cùng một &#8220;con người&#8221;. Bốn tầng này có thể gộp lại tạo thành Rouah. Hai tầng Sahu và Akhu là hai lớp của linh hồn tối thượng Nashama.<br />
Khái niệm &#8220;tâm linh&#8221; ta thường dùng có thể xem là giác hồn, là thuộc về Khaibit. Ru và Ab, hoặc thuộc tầng tiềm thức Manomaya Kosa&#8217;s và ít nhiều dính đến tầng thượng ý thức Atima&#8217;nasa Kosa&#8217;s.</p>
<p style="text-align:justify;">Như vậy, tâm linh, tuy “linh&#8221; tuỳ theo mỗi cá nhân, người này có thể &#8220;linh&#8221; hơn người kia, lại là &#8220;hồn&#8221; phi nhân cách. Cái hồn ấy thị hiện như thế nào trong khi sống là phụ thuộc vào Nhân, Duyên và Phận của mỗi người. Thị hiện không ràng buộc sau khi chết với tư cách của &#8220;kí ức vũ trụ Akashique&#8221; hay trường thông tin và đây mới là điều quan trọng nhất, thiết yếu nhất, Tâm linh &#8220;linh&#8221; vì nó sắp xếp cho &#8220;cuộc sống sau cuộc sống”. Nói cách khác, Tâm linh, bên cạnh những hành tướng khác, là một sự nhân cách hóa, thậm chí ý chí hóa của luật luân hồi.</p>
<p><strong>4. Tại sao?</strong></p>
<p style="text-align:justify;">Nhiều tổ chức đã ra đời với mục đích nghiên cứu, thẩm định Cận hiện tượng, đặc biệt những người còn được gọi một cách xô bồ là &#8220;ngoại cảm&#8221;, để rồi áp dụng mà đem lại lợi ích cho xã hội, cho con người. áp dụng cái được gọi phổ biến là tiềm năng bí ẩn, khả năng tiềm ẩn. Tôi nghĩ rằng không ai, hoặc chí ít hiếm ai lại không thấy việc làm này, tuy vẫn có người nghi ngờ hay phản bác việc tìm mộ, gọi hồn, cận y học, kể cả &#8220;thần thông” phép lạ.</p>
<p style="text-align:justify;">Nói riêng về cận y học, phương tiện &#8220;giúp đời&#8221; gần gũi nhất cũng đã có mặt ở nước ta. Tổ chức Y học Thế giới WHO, tuy chưa trực tiếp nói đến cận y học nhưng đã nhấn mạnh ý nghĩa và vai trò quan trọng của các trị liệu pháp &#8220;dân dã&#8221; đối với các nước &#8220;phương Nam&#8221;.</p>
<p>Ở đây tôi chỉ xin bổ sung một ý kiến nhỏ.</p>
<p style="text-align:justify;">Tôi thường nghĩ đến câu nói của cha ông ta ngày xưa, &#8220;Khôn ngoan chẳng lại được với Giời&#8221;, hoặc &#8220;Chỉ nghĩ đến lợi rồi thì cũng hết lộc thôi&#8221;&#8230;<br />
Nhiều danh nhân thuộc đủ bộ môn học thuật đã nhìn ra cái bi kịch của nhân loại thế kỉ XX, và nguyên nhân của nó lại đang được kéo dài sang thế kỉ XXI, và đã mường tượng, đã tìm ra, đã khẳng định lối thoát ra khỏi cơn khủng hoảng toàn cầu, sinh lộ cho tồn vong nhân loại. Hãy nhớ lại câu nói: &#8220;Khoa học của thế kỷ XXI phải là khoa học tâm linh, nếu không sẽ không làm gì còn khoa học nữa&#8221; (André Malraux).</p>
<p style="text-align:justify;">Đối lập với thân xác là Tâm Linh. Nếu có thể chứng minh được và rồi thuyết phục được sự hiện hữu của Tâm Linh cao hơn thân xác, trường tồn hơn thân xác, nhiều hiệu năng, công năng hơn thân xác, thành tựu này sẽ đặt cho mọi người yêu cầu hạn chế, thu hẹp&#8230; nhu cầu thỏa mãn khoái lạc vật chất, khoái lạc giác quan như con đường độc đạo, như phương pháp duy nhất để &#8220;trưởng dưỡng” Tâm Linh. Còn gì thanh bình hơn, hài hòa hơn một xã hội sống trong giản dị, thanh đạm? Giản dị, thanh đạm không vì cái tiếng đạo đức, cũng không chỉ vì hiệu quả dưỡng sinh, đó đơn giản chỉ là dẫn xuất tất yếu.</p>
<p><span style="font-size:xx-small;">Nguồn: Vấn đề tiềm năng con người/www.chungta.com/</span></p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/ngohuudoan.wordpress.com/588/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/ngohuudoan.wordpress.com/588/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/ngohuudoan.wordpress.com/588/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/ngohuudoan.wordpress.com/588/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/ngohuudoan.wordpress.com/588/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/ngohuudoan.wordpress.com/588/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/ngohuudoan.wordpress.com/588/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/ngohuudoan.wordpress.com/588/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/ngohuudoan.wordpress.com/588/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/ngohuudoan.wordpress.com/588/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=588&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" /></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/09/01/tam-linh-la-gi-nh%c6%b0-th%e1%ba%bf-nao-t%e1%bb%ab-dau-t%e1%ba%a1i-sao/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="" medium="image">
			<media:title type="html">ngohuudoan</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Đồng cảm âm thầm</title>
		<link>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/08/05/d%e1%bb%93ng-c%e1%ba%a3m-am-th%e1%ba%a7m/</link>
		<comments>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/08/05/d%e1%bb%93ng-c%e1%ba%a3m-am-th%e1%ba%a7m/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 05 Aug 2009 02:33:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ngohuudoan</dc:creator>
				<category><![CDATA[1. Thơ thẩn]]></category>
		<category><![CDATA[1.1 Thơ]]></category>
		<category><![CDATA[1.3 Thơ mình]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ngohuudoan.wordpress.com/?p=582</guid>
		<description><![CDATA[Đồng cảm âm thầm
(Cảm tác khi tình cờ đọc được bài văn về
“sự thật” của Bùi Hoàng Tám- Bài văn hay không chịu nổi)
bài văn này hãy để cho
84 triệu dân Việt Nam mình chấm
rồi cộng chia trung bình
thôi cứ giả dụ buồn
còn 30% người yêu nước
em cũng trên trung bình
điểm không có số âm
mà [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=582&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class='snap_preview'><br /><p style="padding-left:90px;"><span style="font-size:small;"><strong>Đồng cảm âm thầm</strong></span></p>
<p style="padding-left:90px;"><span style="font-size:xx-small;"><em>(Cảm tác khi tình cờ đọc được bài văn về<br />
“sự thật” của Bùi Hoàng Tám- Bài văn hay không chịu nổi)</em></span></p>
<p style="padding-left:90px;">bài văn này hãy để cho<br />
84 triệu dân Việt Nam mình chấm<br />
rồi cộng chia trung bình</p>
<p style="padding-left:90px;">thôi cứ giả dụ buồn<br />
còn 30% người yêu nước<br />
em cũng trên trung bình</p>
<p style="padding-left:90px;">điểm không có số âm<br />
mà có phần điểm thưởng<br />
tôi bần dân thứ thiệt<br />
tôi cho 10&#215;10!</p>
<p style="padding-left:90px;">xin cảm ơn tổng thống<br />
mỹ giúp tôi “xin thầy”<br />
nhưng với tôi hôm nay<br />
sư thật thành phản cuốc</p>
<p style="padding-left:90px;">xin cảm ơn thí sinh<br />
em rớt rồi! rớt ngược<br />
vì điểm thật hôm nay<br />
thầy cho thầm trong bụng?</p>
<p style="padding-left:90px;">*<br />
* *<br />
rồi mẹ cũng phản cuốc<br />
hai tay không ra đồng<br />
cây mạ lớn trổ bông<br />
mẹ khóc thầm sự thật</p>
<p style="padding-left:90px;">Sg, 07.2009<br />
<strong>Ngô Hữu Đoàn</strong><br />
&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;<br />
<span style="text-decoration:underline;">Xem nội dung bài văn dưới đây</span>:<span id="more-582"></span></p>
<p><strong>BỘ TRƯỞNG SẼ… IM LẶNG!</strong></p>
<blockquote>
<p style="text-align:justify;">Thưa Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân, nếu là thí sinh dự kỳ thi đại học vừa qua, em sẽ làm đề văn này như dưới đây. Và em cứ băn khoăn tự hỏi, nếu Bộ trưởng là người chấm, thầy có đủ dũng cảm cho điểm em không? Em biết, Bộ trưởng sẽ im lặng. Vì trung thực rất cần sự dũng cảm và giá của nó không hề rẻ. Lời nói thật đã hơn một lần chết chém. Nhưng may mắn thay, được sống một cuộc sống trung thực đang, đã và sẽ là khát vọng lớn nhất của nhân loại.</p>
<p>Vâng, nhưng em biết thầy sẽ… im lặng!</p></blockquote>
<p style="text-align:center;"><span style="text-decoration:underline;">ĐỀ BÀI</span></p>
<p style="text-align:center;"><span style="text-decoration:underline;">Câu II <em>(3 điểm)</em>:</span></p>
<p style="text-align:justify;">Trong thư gửi thầy hiệu trưởng của con trai mình, Tổng thống Mĩ A. Lin-côn (1809-1865) viết: “<em>Xin thầy hãy dạy cho cháu biết chấp nhận thi rớt còn vinh dự hơn gian lận khi thi</em>.” (Theo Ngữ văn 10, Tập hai, NXB Giáo dục, 2006, tr.135).</p>
<p>Từ ý kiến trên, anh/chị hãy viết một bài văn ngắn (<em>không quá 600 từ</em>) trình bày suy nghĩ của mình về đức tính trung thực trong khi thi và trong cuộc sống.</p>
<p style="text-align:center;"><span style="text-decoration:underline;">BÀI LÀM:</span></p>
<p style="text-align:justify;">Trong thư Ngày 20/11, Bộ trưởng đã cảnh báo: “<em>sự giả dối vẫn đang tồn tại trong ngành và trong xã hội</em>”. GS Hoàng Tụy, một nhà khoa học nổi tiếng bởi sự chính trực đã từng kêu lên: “<em>Dân tộc Việt Nam không có truyền thống giả dối. Bệnh giả dối là một nỗi quốc nhục</em>”.</p>
<p style="text-align:justify;">Vâng. Giả dối là nỗi quốc nhục nhưng buồn thay, chúng ta đang phải sống chung với sự giả dối dù trong sâu thẳm, mỗi người đều khao khát được sống trung thực với mọi người, trung thực với chính mình. Thế nhưng ai cho họ sự trung thực? Làm sao có thể sống trong sự trung thực khi xung quanh tràn lan sự lọc lừa, dối trá?</p>
<p style="text-align:justify;">Thưa thầy, em hoài thai vào cái đêm giao hoan của hai <em>“kẻ trộm”: “Ngủ với vợ mà như ăn trộm – Không cái sợ nào bằng cái sợ có con” </em>– Thơ Nguyễn Duy. Khi cái bào thai ba tháng tuổi là em ngo ngoe trong bụng đã thấy mẹ vo vo tờ polime dúi vào tay ông bác sĩ siêu âm để mua lấy câu trả lời lách luật: <em>“Cháu đái ngồi (con gái) hay đái đứng (con trai)?”</em>. Ngày em chào đời, hình ảnh đầu tiên mà em nhận thấy bà em gấp gấp tờ polime đút vào tay cô hộ lý để <em>“tắm cho cháu nhẹ nhàng”</em>. Hai tuổi, em đi mẫu giáo, ba em cầm cuốn <em>“Sổ vàng”</em> mặt nghệt như người vừa bị trấn lột. 6 tuổi, em đi học. Đó là cuộc đua chạy trường, chạy lớp mà phương tiện là những chiếc <em>“phong bì”</em> lặc lè ngoại tệ. Em vào đại học. Em đi xin việc. Em làm dự án. Em sinh con. Con em đến trường&#8230; Rồi mai ngày khi em mất đi, chắc chắn con em sẽ làm như bố em ngày ông em mất: Lo lót cái phong bì để có chỗ nằm trong nghĩa địa. Hành trình làm người là hành trình giả dối.</p>
<p style="text-align:justify;"><em>“Dân tộc Việt Nam không có truyền thống giả dối”</em>. Thạch Sanh 3 lần bị phản bội vẫn ơn Lý Thông như một ân nhân. Mị Châu mất đầu vẫn giữ niềm tin ở tên Tàu gian Trọng Thủy. Cô Tấm ba lần bị lừa vẫn tin ở tình yêu thương nơi mụ dì ghẻ độc ác. Dân tộc Việt Nam không chỉ trung thực mà thành thực đến ngây thơ. Sự dối trá đến với dân tộc ta từ bao giờ? Ai đầu têu và nuôi dưỡng sự dối trá này, thưa thầy?</p>
<p style="text-align:justify;">Sống trong đảo người gù, ai thẳng lưng là dị dạng. Nếu không muốn bị coi là dị dạng, bị cộng đồng xua đuổi đương nhiên không gù cũng phải còng xuống thành gù. Ai cho họ thẳng lưng? Ai cho họ trung thực? Có nơi đâu mà sự trung thực bị coi như một nhược điểm, thậm chí ngu xuẩn, điên rồ, thưa thầy?</p>
<p style="text-align:justify;">Dù muốn có một kỳ thi trung thực nhưng làm sao em trung thực được khi bên cạnh em là sột soạt tiếng mở bài dưới sự che chở của giám thị? Khi cho thi đề này, một lần nữa thầy lại bắt chúng em phải nói dối bằng những lời sáo rỗng, không phải của mình bởi nếu viết trung thực suy nghĩ của mình, chắc chắn em sẽ bị điểm 0.</p>
<p style="text-align:justify;">Trung thực rất cần sự dũng cảm. Thầy có đủ dũng cảm để cho bài thi này dù chỉ là 1/2 điểm?</p>
<p>Nhưng em biết, thầy sẽ&#8230; im lặng!</p>
<p><strong>BÙI HOÀNG TÁM</strong><br />
Nguồn: <a href="http://truongduynhat.vnweblogs.com/post/1545/174757" target="_blank">Trương Duy Nhất&#8217;s Blog</a></p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/ngohuudoan.wordpress.com/582/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/ngohuudoan.wordpress.com/582/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/ngohuudoan.wordpress.com/582/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/ngohuudoan.wordpress.com/582/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/ngohuudoan.wordpress.com/582/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/ngohuudoan.wordpress.com/582/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/ngohuudoan.wordpress.com/582/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/ngohuudoan.wordpress.com/582/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/ngohuudoan.wordpress.com/582/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/ngohuudoan.wordpress.com/582/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=582&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" /></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/08/05/d%e1%bb%93ng-c%e1%ba%a3m-am-th%e1%ba%a7m/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="" medium="image">
			<media:title type="html">ngohuudoan</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Miên man</title>
		<link>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/07/29/mien-mang/</link>
		<comments>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/07/29/mien-mang/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 29 Jul 2009 06:57:24 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ngohuudoan</dc:creator>
				<category><![CDATA[1. Thơ thẩn]]></category>
		<category><![CDATA[1.1 Thơ]]></category>
		<category><![CDATA[1.3 Thơ mình]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ngohuudoan.wordpress.com/?p=577</guid>
		<description><![CDATA[MIÊN MAN
từng đêm tôi đi
ngược dòng nước chảy
về hỏi tuổi thơ mình
hỏi tổ tiên nguồn cội
từ bao giờ
loài người biết chém giết nhau
ai dạy họ
và vì sao
con dao nào đầu tiên
đâm lên thịt da người
viên đạn nào đầu tiên
ngoáy vào tim đồng loại
giáo lý nào đầu tiên
tuyên sát người ngoại đạo
chủ nghĩa nào đầu tiên
cho [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=577&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class='snap_preview'><br /><p style="padding-left:120px;"><strong>MIÊN MAN</strong></p>
<p style="padding-left:120px;">từng đêm tôi đi<br />
ngược dòng nước chảy<br />
về hỏi tuổi thơ mình<br />
hỏi tổ tiên nguồn cội</p>
<p style="padding-left:120px;">từ bao giờ<br />
loài người biết chém giết nhau<br />
ai dạy họ<br />
và vì sao</p>
<p style="padding-left:120px;">con dao nào đầu tiên<br />
đâm lên thịt da người<br />
viên đạn nào đầu tiên<br />
ngoáy vào tim đồng loại<br />
giáo lý nào đầu tiên<br />
tuyên sát người ngoại đạo<br />
chủ nghĩa nào đầu tiên<br />
cho mình quyền vi chủ</p>
<p style="padding-left:120px;">đâu rồi atlantic<br />
kim tự tháp chứng nhân<br />
bao kiếp ta mù mờ<br />
từ tận cùng vụ nổ</p>
<p style="padding-left:120px;">sớm mai ta thức dậy<br />
bầy thú non hồn nhiên<br />
bên bờ sương triền cỏ<br />
ông mặt trời ló dạng<br />
bồng lai trên sông xanh</p>
<p style="padding-left:120px;">bóng người tôi ngắn lại<br />
bầy thú khôn lanh dần<br />
bóng người tôi dài ra<br />
bầy thú gừ tuyên chiến<br />
tôi sợ hãi thiếp đi</p>
<p style="padding-left:120px;">qua một đêm mù tăm<br />
ông mặt trời ló dạng<br />
bầy thú non hồn nhiên<br />
tôi cũng vừa thức dậy…</p>
<p style="padding-left:120px;">Sg, 07.2009<br />
<strong>Ngô Hữu Đoàn</strong></p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/ngohuudoan.wordpress.com/577/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/ngohuudoan.wordpress.com/577/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/ngohuudoan.wordpress.com/577/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/ngohuudoan.wordpress.com/577/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/ngohuudoan.wordpress.com/577/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/ngohuudoan.wordpress.com/577/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/ngohuudoan.wordpress.com/577/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/ngohuudoan.wordpress.com/577/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/ngohuudoan.wordpress.com/577/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/ngohuudoan.wordpress.com/577/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=577&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" /></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/07/29/mien-mang/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
	
		<media:content url="" medium="image">
			<media:title type="html">ngohuudoan</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Hai bài thơ Hồ Chí Bửu</title>
		<link>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/07/10/hai-bai-th%c6%a1-h%e1%bb%93i-chi-b%e1%bb%adu/</link>
		<comments>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/07/10/hai-bai-th%c6%a1-h%e1%bb%93i-chi-b%e1%bb%adu/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 10 Jul 2009 05:24:32 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ngohuudoan</dc:creator>
				<category><![CDATA[1. Thơ thẩn]]></category>
		<category><![CDATA[1.4 Thơ thi hữu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ngohuudoan.wordpress.com/?p=573</guid>
		<description><![CDATA[vỗ tay
chúng nó
đánh đấm với nhau
văng tục
thằng nói mình văn chương cái thế
đứa nói mình học rộng tài hoa
thế giới có bốn bồ sỉ nhục
năm châu chia nhau hai bồ
còn chúng nó
mỗi đứa một bồ
đám lòng thòng đi theo
thúi bề nào che bề nấy
nhóm đại gia rững mỡ
“xê ra cho anh treo giải thưởng”
suy đi [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=573&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class='snap_preview'><br /><p><font size="3"><strong>vỗ tay</strong></font></p>
<p>chúng nó<br />
đánh đấm với nhau<br />
văng tục<br />
thằng nói mình văn chương cái thế<br />
đứa nói mình học rộng tài hoa<br />
thế giới có bốn bồ sỉ nhục<br />
năm châu chia nhau hai bồ<br />
còn chúng nó<br />
mỗi đứa một bồ</p>
<p>đám lòng thòng đi theo<br />
thúi bề nào che bề nấy</p>
<p>nhóm đại gia rững mỡ<br />
“xê ra cho anh treo giải thưởng”<br />
suy đi tính lại<br />
tiếp thị thương hiệu của mình<br />
không gì bằng<br />
treo giải thưởng văn chương<br />
thanh mà tục<br />
tục mà thanh</p>
<p>hỡi ơi,<br />
ta chết đây<br />
cho chúng mầy vừa thọt lét nhau<br />
vừa làm cách mạng văn chương.</p>
<p><strong>Hồ Chí Bửu</strong></p>
<p><font size="3"><strong>Hãy Cố Quên Nhau</strong></font></p>
<p>em mặc cả tình yêu rồi ra giá<br />
đem lên cân và thừa bớt thiếu bù<br />
khi biết rằng ta chẳng có đồng xu<br />
em ngạo nghễ tăng mình lên hết giá</p>
<p>ta phớt tĩnh không mua và không trả<br />
hàng trưng bày trong hội chợ tình yêu<br />
em chạy theo và tiếp thị <span id="more-573"></span>hơi nhiều<br />
khi biết ta sạn tuổi đời nửa gánh</p>
<p>em mới lớn nên nhìn đời đỏng đảnh<br />
tự lên cao và tự hạ bất ngờ<br />
khi biết rằng ta một gã làm thơ<br />
giàu tri thức nhưng rất nghèo hình thức</p>
<p>ta tìm kiếm trên trục đường vô cực<br />
ánh trăng gầy huyền hoặc tuổi mơ phai<br />
bắt gặp ở em một mái tóc dài<br />
là đã cuốn hồn ta về vô thức</p>
<p>em bé nhỏ nhìn đời chưa chuẩn mực<br />
tưởng mình sao đang loé sáng trên trời<br />
đâu biết rằng sao vẫn có thể rơi<br />
em chưa hiểu nỗi đau tên chiến bại</p>
<p>ta đã một thời làm gã si tình khờ dại<br />
lao vào yêu và nhắm mắt bất cần<br />
cứ xem đời như một áng phù vân<br />
cứ xả láng cho không cần tính toán</p>
<p>ta đâu biết tình yêu là vấn nạn<br />
nên ngậm ngùi sau mỗi chuyến đi xa<br />
tàu tình yêu đâu phải chỉ một ga<br />
khi tỉnh ngộ thì tuổi đời chồng chất</p>
<p>em yêu dấu – ta chưa lần nói thật<br />
chỉ lần nầy – xin hãy cố quên nhau…</p>
<p><strong>Hồ Chí Bửu</strong></p>
  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/ngohuudoan.wordpress.com/573/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/ngohuudoan.wordpress.com/573/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/ngohuudoan.wordpress.com/573/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/ngohuudoan.wordpress.com/573/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/ngohuudoan.wordpress.com/573/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/ngohuudoan.wordpress.com/573/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/ngohuudoan.wordpress.com/573/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/ngohuudoan.wordpress.com/573/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/ngohuudoan.wordpress.com/573/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/ngohuudoan.wordpress.com/573/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=ngohuudoan.wordpress.com&blog=825702&post=573&subd=ngohuudoan&ref=&feed=1" /></div>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ngohuudoan.wordpress.com/2009/07/10/hai-bai-th%c6%a1-h%e1%bb%93i-chi-b%e1%bb%adu/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="" medium="image">
			<media:title type="html">ngohuudoan</media:title>
		</media:content>
	</item>
	</channel>
</rss>