|
Ngày xưa …Hoàng Thị Em tan trường về Em tan trường về Em tan trường về |
Hè sang phượng nở Mười năm rồi Ngọ Phạm Thiên Thư |
——————————————————————————————–
Nguồn: Bài thơ được gởi đến bởi bạn TrucLang PhuongTu (California, USA)
Đăng bởi ngohuudoan on Tháng Mười Một 18, 2008
|
Ngày xưa …Hoàng Thị Em tan trường về Em tan trường về Em tan trường về |
Hè sang phượng nở Mười năm rồi Ngọ Phạm Thiên Thư |
——————————————————————————————–
Nguồn: Bài thơ được gởi đến bởi bạn TrucLang PhuongTu (California, USA)
Đăng trong 1.1 Thơ | 3 phản hồi »
Đăng bởi ngohuudoan on Tháng Mười Một 18, 2008
Mặc dù thầy Huỳnh Vân Hà dạy ở trường tôi, nhưng tôi chưa được nghe thầy giảng ở một tiết học nào, vì thầy dạy ở lớp khác, tuy nhiên, tôi biết nhiều hơn về thầy qua thơ- truyện ngắn của thầy. Tôi đã đọc qua một số truyện ngắn của thầy, theo tôi, truyện của thầy không hay lắm về khía cạnh nghệ thuật nhưng hầu như các truyện ngắn của thầy được viết ra từ tấm lòng của cây bút hiền từ chứ không phải từ một ngòi bút điệu nghệ…. Truyện của thầy bao trùm bởi tình thương và ý nghĩa nhân văn, điều đó làm cho tôi quý mến và trân trọng.
Chúc mừng thầy vừa cho ra mắt tập truyện ngắn đầu tiên “Mong ước một tình thương“. Nhân dịp Ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 sắp tới, em kính chúc thầy cùng gia đình vui vẻ hạnh phúc.

Đăng trong 1.7 Sách thơ | Leave a Comment »
Đăng bởi ngohuudoan on Tháng Mười Một 12, 2008
Áo lụa Hà Đông
Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng
Anh vẫn nhớ em ngồi đây, tóc ngắn
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bày vội vã vào trong hồn mở cửa
Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu
Em không nói đã nghe từng giai điệu
Em chưa nhìn mà đã động trời xanh
Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình
Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt
Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại
Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng
Em ở đâu hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng.
Nguyên Sa
——————————————————————————————–
Nguồn: Bài thơ được gởi đến bởi bạn TrucLang PhuongTu (California, USA)
Đăng trong 1.1 Thơ, 1.2 Thơ tình, 1.6 Thơ thích | 2 phản hồi »
Đăng bởi ngohuudoan on Tháng Mười Một 7, 2008
Dân xứ nẩu
21.02.2008
Ca dao Nam Trung bộ có nhiều câu xứng đáng là những viên ngọc trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam:
Ai về nhắn với nậu nguồn
Mít non gởi xuống, cá chuồn gởi lên
hay
Thuốc ngon chợ huyện
Giấy quyến Sa Huỳnh
Nẩu xa, mược nẩu, hai đứa mình đửng xa.
Một trong những dấu hiệu xác định nguồn gốc Nam Trung bộ của mấy câu ca dao trên đây là các từ: nậu, nẩu, đửng, mược.
Hoàn cảnh chính trị xã hội cũng như một vài sắc thái riêng trong cách phát âm của người Nam Trung bộ đã dẫn đến sự xuất hiện của những từ này.
Số là, suốt mấy thế kỷ từ sau khi Nguyễn Hoàng (1525 – 1613) vượt Hoành Sơn vào trấn thủ Thuận Hóa (1558) tìm đất “vạn đại dung thân”, vùng đất Nam – Ngãi – Bình – Phú đóng vai trò một hành lang chiến lược để thực hiện công cuộc Nam tiến, đồng thời là một hậu cứ quan trọng để gây dựng thanh thế, đối đầu với tập đoàn Lê Trịnh ở Đàng ngoài.
Mặt khác, do vị trí của dải đất này tương đối xa cách dinh Phú Xuân – nơi đóng đại bản doanh của các chúa Nguyễn, lại tiếp giáp với vùng cao nguyên rộng lớn và hiểm yếu ở phía tây nên thường có những cuộc nổi dậy của người miền Thượng và những vụ bạo loạn nhằm tranh đoạt quyền lực của các thế lực phong kiến các cứ, mà điển hình là vụ Vân Phong (1629) và vụ Tống Phước Thiện (1707) ở dinh Trấn Biên (Phú Yên ngày nay).
Trước tình thế như vậy, các chúa Nguyễn không còn cách nào khác là phải tăng cường quyền lực của chính quyền Phú Xuân, dẹp yên bạo loạn, nắm chắc các làng ấp ở Đọc tiếp »
Đăng trong - Các bài viết khác | 7 phản hồi »
Đăng bởi ngohuudoan on Tháng Mười Một 4, 2008
CON CÓC PHONE
Đông con, chéc chén chật nhà
Chật nhà hổng lẽ ôm ra ngoài đường
Điện đài đến lúc cùng đường
Thêm số đổi số cũng thường trách chi
Trách là trách cái mỗi khi
Gọi ai chẳng nhớ thêm gì trước sau?
Lỡ mà cấp cứu, ốm đau
Gọi trăm lần bận, thôi mau mua hòm
Gởi chàng quân tử xe ôm
Bài thơ con cóc, có hôm đỡ khùng
Bỏ ra mấy số mã vùng
Bắt 2 số kế đóng khung rồi mài:
5Xơ cho tới 9Xài
Thì thêm ba (3) trước đừng ai hoảng hồn
Hai không (20) cho tới hai bồn (24)
Thì thêm hai (2) nữa rồi đồn suốt năm
Hai chín (29) miết tới hai lăm (25)
Cứ thêm số sáu (6) rồi nằm mà nghe
Ba mươi (30) thêm bảy (7) nhớ nè
Bốn mươi (40)…bốn bốn (44) phè phè thêm năm (5)
Còn lại cô út bốn lăm (45)
Cho cổ con bốn (4) về thăm ruộng vườn
Hễ còn lận đận vấn vương?
Gặp ngô séc ngố giữa đường đừng lơ!
Ngô Séc Ngố
(Nguồn số: theo da-hu-méc-sin-gơ)
——————————————————————————————
P/S:
Tổng kết việc thêm mă số khi gọi điện thoại: nếu bắt dầu của dăy số đt là
5,6,7,8,9 thì phải thêm số 3 trên dầu số
20,21,22,23,24 thì thêm số 2
25,26,27,28,29 thì thêm số 6
30 thì thêm số 7
40,41,42,43,44 thì thêm số 5
45 thì thêm số 4
Từ 26/10/08 cho mọi người đỡ bị nhầm khi gọi điện thoại
Giúp được ai giúp! Hihihi…
Đăng trong 1.1 Thơ | 3 phản hồi »