Đăng bởi ngohuudoan on Tháng Năm 21, 2008
CÓ MỘT PHÉP MÀU TÊN GỌI LÀ THƠ
Có những phút ngã lòng
Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy
PHÙNG QUÁN
Bị dồn sát chân tường
Thi sĩ
Tưởng chừng ngã quị
Tứ bề hùm sói khuyển ưng
Điêu luyện mọi ngón rừng
Thay nhau bủa nện
Dai dẳng đòn hèn hiểm
Thi sĩ ơi
Một đời
Chỉ có Đọc tiếp »
Đăng trong 1.1 Thơ | 1 Comment »
Đăng bởi ngohuudoan on Tháng Năm 14, 2008
TÔI KHÔNG DÁM TIN
tôi không dám tin
tôi không còn dám tin mỗi sớm mai mặt trời sẽ mọc
tôi không dám nhìn khẳng định cái nào trắng nào đen
trời vẫn cứ cao và mây cứ giăng
con diều hâu say mồi lướt nhẹ tênh
con chim sâu hót giữa đời nức nở
từng bàn chân đi qua
tiếng xầm xì rơi lại
chỉ có gió chịu làm thư ký
khẩu tích hoang bay loạn vùng trời
kết thành trăm ngàn biểu ngữ
bay trên ngọn cờ vô tri
tiếc rằng, tôi không phải là con dế dũi
được sinh ra từ củ cỏ gấu già
tôi không Đọc tiếp »
Đăng trong 1.1 Thơ, 1.3 Thơ mình | Leave a Comment »