Ngô Hữu Đoàn

~~~~ Dzui thôi mòa! ~~~~

Hoa trắng thôi cài lên áo tím- thơ Kiên Giang

Posted by NHD on Tháng Sáu 26, 2007

HOA TRẮNG THÔI CÀI LÊN ÁO TÍM
Kiên Giang

Lâu quá không về thăm xóm đạo
Từ ngày binh lửa cháy quê hương
Khói bom che lấp chân trời cũ
Che cả người thương nóc giáo đường

Mười năm trước em còn đi học
Áo tím điểm tô đời nữ sinh
Hoa trắng cài duyên trên áo tím
Em còn nguyên vẹn tuổi băng trinh

Quen biết nhau qua tình lối xóm
Cổng trường đối diện ngó lầu chuông
Mỗi lần chúa nhật em xem lễ
Anh học bài ôn trước cổng trường

Thuở ấy anh hiền và nhát quá
Nép mình bên gác thánh lầu chuông
Để nghe khe khẽ lời em nguyện
Thơ thẩn chờ em trước thánh đường

Mỗi lần tan lễ, chuông ngừng đổ
Hai bóng cùng đi một lối về
E lệ em cầu kinh nho nhỏ
Thẹn thùng, anh đứng lại không đi

Sau mười năm lẻ anh thôi học
Nức nở chuông trường buổi biệt ly
Rộn rã từng hồi, chuông xóm đạo
Khi nàng áo tím bước vu quy

Anh nhìn áo cưới mà anh ngỡ
Chiếc áo tang liệm kín khối sầu!
Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Giữ làm chi kỹ vật ban đầu!

Em lên xe cưới về quê chồng
Dù cách đò ngang cách mấy sông
Vẫn nhớ bóng vang thời áo tím
Nên tình thơ ủ kín trong lòng

Từ lúc giặc ruồng vô xóm đạo
Anh làm chiến sĩ giữ quê hương
Giữ màu áo tím, cành hoa trắng
Giữ cả trường xưa, nóc giáo đường

Giặc chiếm lầu chuông xây ổ súng
Súng gầm rung đổ gạch nhà thờ
Anh đem gạch nát, xây tường lủng
Chiếm lại lầu chuông, giết kẻ thù

Nhưng rồi người bạn đồng song ấy
Đã chết hiên ngang dưới bóng cờ
Chuông đổ ban chiều, hồi vĩnh biệt
Tiễn anh ra khỏi cổng nhà thờ

Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Mà cài trên nắp áo quan tài
Điểm tô công trận bằng hoa trắng
Hoa tuổi học trò, mờ thắm tươi

Xe tang đã khuất nẻo đời
Chuông nhà thờ khóc đưa người ngàn thu
Từ đây tóc rũ khăn sô
Em cài hoa trắng lên mồ người xưa.

*****
28/ 5/ 58

About these ads

43 phản hồi to “Hoa trắng thôi cài lên áo tím- thơ Kiên Giang”

  1. mot nguoi ban moi said

    khong phai la hoa tim thoi cai len ao trang ma la ” hoa trang thoi cai len ao tim”

  2. ngohuudoan said

    OK, Tôi đã gõ nhầm, sửa lại rồi, cảm ơn bạn nhiều!

  3. tweep62 said

    Bạn Đoàn Thân Mến,
    ” Quen biết nhau qua tình lối xớm ” Sai !
    * Câu đúng là :
    ” Quen biết nhau qua tình lối xóm ” (Chữ Xóm đúng ! Chữ Xớm Sai !)

    ” Rộn rã từng hồi, chuông xớm đạo ” Sai!
    * Câu đúng là :
    ” Rộn rã từng hồi, chuông xóm đạo ” (Chữ Xóm đúng ! Chữ Xớm Sai !)

    Trang Web của bạn hình thức Bình Dị, Trong Sáng, nội dung Phong Phú . . . I really enjoy it a lot .

    Chúc bạn một ngày vui .

    TrucLang PhuongTu ( From California U.S.A. )

  4. ngohuudoan said

    Wow! Vậy là có mấy lỗi chính tả. NHD sửa lại rồi!
    Rất cảm ơn TrucLang PhuongTu ghé chơi và chỉ lỗi cho tui. Chúc bạn một cuối tuần vui vẻ!

    NHD

  5. TrucLang PhuongTu said

    Bạn Đòan thân mến;

    Bài thơ Hoa Trắng . . . dài quá, nếu có thể bạn nên dùng “HTML”
    chia bài thơ thành 2 cột (2 columns) thì hình thức trang miniWeb của bạn trông “Chuyên Nghiệp” (profesional) hơn . Thời buổi kinh tế khó khăn chúng ta phải tiết kiệm giấy phải không bạn .

    Chúc bạn lạc quan yêu đời, sống vui, sống khõe, sống bất tận . . .

    TrucLang PhuongTu (from California, USA)

  6. ngohuudoan said

    Hi! Chào bạn TrucLang-Phuong Tu!

    Bạn nói có lý lắm. Lần sau có bài nào dài như vậy thì NHD sẽ làm cái table 2 cột thả nó vào cho nó xinh hơn.

    Rất cảm ơn bạn, đã góp ý
    Chúc bạn dzui!

    NHD

  7. Bạn Đoàn thân mến,

    Mỗi tuần lễ tôi chỉ có 2 giờ (trước khi ngũ) là tôi thấy mình được hạnh phúc, nhất là “Vô Trang Nhà Của Bạn” tôi cảm thấy Saigon gần gũi quá, nên tặng bạn bài thơ tình “Ướt Át” mà tôi thuộc lòng hồi còn học trung học :

    Áo lụa Hà Đông

    Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
    Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
    Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
    Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

    Anh vẫn nhớ em ngồi đây, tóc ngắn
    Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
    Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
    Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

    Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
    Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn
    Thơ học trò anh chất lại thành non
    Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

    Em không nói đã nghe từng giai điệu
    Em chưa nhìn mà đã động trời xanh
    Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình
    Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt

    Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
    Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
    Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
    Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

    Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại
    Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
    Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
    Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng

    Em ở đâu hỡi mùa thu tóc ngắn
    Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
    Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
    Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng.

    Nguyên Sa

    TrucLang PhuongTu (From California, USA)

  8. ngohuudoan said

    Wow, cảm ơn bạn TrucLang PhuongTu rất nhiều. Bạn đã thỉnh thoảng ghé đây chơi và còn paste cho tôi bài thơ tình tuyệt vời này nữa. Bài này thì tôi chưa thuộc nguyên văn lời thơ, từ những năm đầu cấp 2 (lớp 6-7) tôi đã vô tình nghe và thích ca khúc cùng tên của bài thơ này lắm, nay bạn paste đây thì có lẽ tôi phải thuộc lòng nguyên văn nó mới được.

    Cảm ơn lần nữa và chúc bạn ngày vui!

    Ngô Hữu Đoàn

  9. tweep62 said

    Bạn Đoàn thân mến,

    Cám ơn bạn đã “Post” bài “Áo lụa Hà Đông” lên trang Web của bạn cho các bạn yêu thơ bốn phương thưởng lãm . Hôm nay TrucLang PhuongTu gởi thêm cho bạn “Nguyên Bãn” của bài thơ “Ướt Át” nầy nhé :
    Ngày xưa …Hoàng Thị

    Em tan trường về
    Ðường mưa nho nhỏ
    Chim non giấu mỏ
    Dưới cội hoa vàng
    Bước em thênh thang
    Áo tà nguyệt bạch
    Ôm nghiêng cặp sách
    Vai nhỏ tóc dài
    Anh đi theo hoài
    Gót giày thầm lặng
    Ðường chiều úa nắng
    Mưa nhẹ bâng khuâng

    Em tan trường về
    Cuối đường mây đỏ
    Anh tìm theo Ngọ
    Dáng lau lách buồn
    Tay nụ hoa thuôn
    Vương bờ tóc suối
    Tìm lời mở nói
    Lòng sao ngập ngừng
    Lòng sao rưng rưng
    Như trời mây ngợp
    Hôm sau vào lớp
    Nhìn em ngại ngần

    Em tan trường về
    Ðường mưa nho nhỏ
    Trao vội chùm hoa
    Ép vào cuốn vở
    Thương ơi! vạn thuở
    Biết nói chi nguôi
    Em mỉm môi cười
    Anh mang nỗi nhớ
    Hè sang phượng nở
    Rồi chẳng gặp nhau
    Ơi mối tình đầu
    Như đi trên cát
    Bước nhẹ mà sâu
    Mà cũng hòa mau….
    Tưởng đã phai màu
    Ðường chiều hoa cỏ

    Mười năm rồi Ngọ
    Tình cờ qua đây
    Cây xưa vẫn gầy
    Phơi nghiêng dáng đỏ
    Áo em ngày nọ
    Phai nhạt mấy màu
    Chân theo tìm nhau
    Còn là vang vọng
    Ðời như biển động
    Xoá dấu ngày qua
    Tay ngắt chùm hoa
    Mà thương mà nhớ
    Phố ơi! muôn thuở
    Giữ vết chân tình
    Tìm xưa quẩn quanh
    Ai mang bụi đỏ
    Dáng ai nho nhỏ
    Trong cõi xa vời.
    Tình ơi!…. Tình ơi!….

    (Phạm Thiên Thư)

    Thôi nhé, Chúc bạn cùng bạn yêu thơ bốn phương một ngày vui ./.

    Truclang PhuongTu (From California, USA)

  10. ngohuudoan said

    Hi! Nhờ “Ngày xưa …Hoàng Thị” này và nhờ PD chắp cánh nên mới làm ra tên tuổi của Phạm Thiên Thư. Rất cảm ơn bạn, nếu đúng nguyên bản 100% thì ít hôm nữa mình dám lên đây cho bà con đọc chơi.

    Chúc dzui nha!

  11. ngohuudoan said

    sorry, sửa “dám lên đây ” thành “dán lên đây”

    NHD

  12. Huỳnh Khánh Lộc said

    Tôi rất thích ngôi nhà của bạn. Nó có vẽ ấm cúng và thân thiện quá. Tôi nghĩ bạn cũng là một người thích thơ nên tôi gửi tặng bạn bài thơ mà tôi thích nhất nhe!
    MÀU TÍM HOA SIM
    Nàng có ba người anh đi bộ đội
    Những em nàng
    Có em chưa biết nói
    Khi tóc nàng đang xanh.
    Tôi người vệ quốc quân
    xa gia đình
    Yêu nàng như tình yêu em gái.
    Ngày hợp hôn
    Nàng không đòi may áo mới
    Tôi mặc đồ quân nhân
    đôi giày đinh bết bùn
    Đất hành quân
    Nàng cười xinh xinh
    bên anh chồng độc đáo.

    Tôi ở đơn vị về
    Cưới nhau xong là đi.
    Từ chiến khu xa
    Nhớ về ái ngại
    Lấy chồng thời chiến chinh
    Mấy người đi trở lại
    Lỡ khi mình không về
    thì thương
    người vợ chờ
    bé bỏng chiều quê…

    Nhưng không chết
    Người trai khói lửa
    Mà chết
    Người gái nhỏ hậu phương.
    Tôi về
    không gặp nàng
    Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
    Chiếc bình hoa ngày cưới
    thành bình hương
    tàn lạnh vây quanh

    Tóc nàng xanh xanh
    ngắn chưa đầy búi
    Em ơi giây phút cuối
    không được nghe nhau nói
    không được nhìn nhau một lần.

    Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
    áo nàng màu tím hoa sim
    Ngày xưa
    một mình
    đèn khuya
    bóng nhỏ
    Nàng vá cho chồng tấm áo
    ngày xưa…

    Một chiều rừng mưa
    Ba người anh trên chiến trường Đông Bắc
    Biết tin em gái mất
    trước tin em lấy chồng;
    Gió sớm thu về rờn rợn nước sông
    Đứa em nhỏ lớn lên
    ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
    Khi gió sớm thu về cỏ vàng chân mộ chí.
    Chiều hành quân
    Qua những đồi sim
    những đồi sim dài trong chiều không hết
    Màu tím hoa sim
    tím chiều hoang biền biệt
    Nhìn áo rách vai
    Tôi hát
    trong màu hoa
    (áo anh sứt chỉ đường tà
    Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu…).
    Hữu Loan
    một vị khách ghé thăm: Huỳnh Khánh Lộc

  13. ngohuudoan said

    Oh, cảm ơn bạn Huỳnh Khánh Lộc đã ghé chơi và dán cho NHD bài thơ nữa. Nhà này chắc ít bữa nó cũng thành cái kho tạp nhạp thôi, nhưng “thôi kệ”, “dzui thôi mòa!”

    Cảm ơn bạn, ít bữa nữa mình dán lên kia cho dzui!

  14. vinh said

    bai tho “Hoa trang thoi cai tren ao tim” that la hay qua! Sao hoi xua nguoi ta lam tho hay qua khong biet! doc tho ma cu ngo minh lac vao khung canh cua cai thoi ngay xa xua do!!!…

  15. xem said

    thơ hay wa, kiên giang mình đẹp làm sao…

  16. ngohuudoan said

    Choa mẹn, Kiên Giang mòa không đẹp mới lọa! tui xuống đó rồi.
    Tks!

  17. hoangnhan89dn said

    bai hat nay toi tu hoi di hoc,thoi gian troi qua vi cuoc song ,cho den hom nay duoc nghe lai thi that xuc dong vo cung khi nho ve mot thoi ao tim.

  18. ngohuudoan said

    Hình như bài này làm nên tên tủi Kiên Giang đó bạn!
    Mình trông cho chừng có 1000 bài được chừng 1 bài còn sống thì cũng đỡ phí công, mà chắc cũng không dễ gì có được.

    Cảm ơn bạn đã ghé đọc!

  19. nghiêm said

    sao bai tho hoa trang thoi cai len ao tim cua ban khac xa bai ma toi van chep nhi???

    HOA TRẮNG THÔI CÀI LÊN ÁO TÍM
    I.
    Lâu quá không về thăm xóm đạo
    Từ ngày binh lửa xoá không gian
    Khói bom che lấp chân trời cũ
    Che cả người thương, nóc giáo đường

    Mười năm trước, em còn đi học
    Áo tím điểm tô đời nữ sinh
    Hoa trắng cài duyên trên áo tím
    Em là cô gái tuổi băng trinh

    Trường anh ngó mặt giáo đường
    Gác chuông thương nhớ lầu chuông
    U buồn thay! Chuông nhạc đạo
    Rộn rã thay! Chuông nhà trường

    II.
    Lần kia anh ghiền nghe tiếng chuông
    Làm thơ sầu mộng dệt tình thương
    Để nghe khe khẽ lời em nguyện
    Thơ thẩn chờ em trước thánh đường

    Mỗi lần tan lễ, chuông ngừng đổ
    Hai bóng cùng đi một lối về
    E lệ, em cầu kinh nho nhỏ
    Thẹn thùng, anh đứng lại, không đi

    III.
    Sau mười năm lẽ anh thôi học
    Nức nở chuông trường buổi biệt ly
    Rộn rã từng hồi chuông xóm đạo
    Tiễn nàng áo tím bước vu quy

    Anh nhìn áo cưới mà anh ngỡ
    Chiếc áo tang liệm khối tuyệt tình
    – Hoa trắng thôi cài lên áo tím
    Thôi còn đâu nữa tuổi băng trinh

    Em lên xe cưới về quê chồng
    Dù cách đò ngang, cách mấy sông
    Anh vẫn yêu em người áo tím
    Nên tình thơ ủ kín trong lòng

    IV.
    Từ lúc giặc ruồng vô xóm đạo
    Anh làm chiến sĩ giữ quê hương
    Giữ tà áo tím, người yêu cũ
    Giữ cả lầu chuông, nóc giáo đường

    Mặc dù em chẳng còn xem lễ
    Ở giáo đường u tịch chốn xưa
    Anh vẫn giữ lầu chuông gác thánh
    Nghe chuông truy niệm mối tình thơ

    Màu gạch nhà thờ còn đỏ thẫm
    Như tình nồng thắm thuở ban đầu
    Nhưng rồi sau chuyến vu quy ấy
    Áo tím tình thơ đã nhạt màu

    V.
    Ba năm sau chiếc xe hoa cũ
    Chở áo tím về trong áo quan
    Chuông đạo ngân vang hồi vĩnh biệt
    Khi anh ngồi kết vòng hoa tang

    Anh kết vòng hoa màu trắng lạnh
    Từng cài trên áo tím ngây thơ
    Hôm nay vẫn đoá hoa màu trắng
    Anh kết tình chung gởi xuống mồ

    VI.
    Lâu quá không về thăm xóm đạo
    Không còn đứng nép ở lầu chuông
    Những khi chuông đổ anh liên tưởng
    Người cũ cầu kinh giữa thánh đường

    “Lạy Chúa con là người ngoại đạo
    Nhưng tin có Chúa ở trên cao
    Trong lòng còn giữ màu hoa trắng
    Cứu rỗi linh hồn con, Chúa ơi !”

    Bến Tre, 14-11-1958

    lam on cho tui 1 cau tra loi

  20. nguyen anh said

    Ban ta.Vi sao co HAI bai “Hoa trang thoi ca tren ao tim”.
    Cach day may nam, toi co doc mot bai phong van tac gia KIEN GIANG – Ha Huy Ha thi tac gia xax nhan co h bai khaC NHAU NHU BAN BIET. Ly do :ban dau (nguoi ao tim chet) buon qua (?)nen ong thay “doan ket” cho co ve hao hung hon (nguoi con trai hy sinh duoi co)va tay doi doi cut. Toi rat tiec khong nho so bao nao de ban co he tim doc bai phong van do.

    Tuy nhien ban co the “thu”lien lac voi tac gia xem sao. Vi toi nghe noi, ong la thanh vien hoi ai huu nh THO O SAIGON.

  21. Ha Van said

    Ngay xua nguoi ta lam tho hay vi tho xuat phat tu cam xuc sau sac cua tam hon truoc cuoc song. Ma cuoc song hoi xua co nhieu chat tho. Trong khi cuoc song bay gio toan la bon chen, la vat chat, la danh loi cho nen tho phuc vu muc dich khac. Nhung dung bi quan, ngay sau tho se co chat tho, vi luc so moi nguoi co com an ao mac, co hoc thuc nhu cac nuoc phat trien thi tho se tro ve voi chinh no.

  22. Vu ngoc anh said

    HOA TRẮNG THÔI CÀI LÊN ÁO TÍM

    Lâu quá không về thăm xóm đạo
    Từ ngày binh lửa xoá không gian
    Khói bom che lấp chân trời cũ
    Che cả người thương, nóc giáo đường

    Mười năm trước, em còn đi học
    Áo tím điểm tô đời nữ sinh
    Hoa trắng cài duyên trên áo tím
    Em là cô gái tuổi băng trinh

    Trường anh ngó mặt giáo đường
    Gác chuông thương nhớ lầu chuông
    U buồn thay! Chuông nhạc đạo
    Rộn rã thay! Chuông nhà trường

    Lần nữa anh ghiền nghe tiếng chuông
    Làm thơ sầu mộng dệt tình thương
    Để nghe khe khẽ lời em nguyện
    Thơ thẩn chờ em trước thánh đường

    Mỗi lần tan lễ, chuông ngừng đổ
    Hai bóng cùng đi một lối về
    E lệ, em cầu kinh khe khẽ
    Thẹn thùng, anh đứng lại, không đi

    Sau mười năm lẻ anh thôi học
    Nức nở chuông trường buổi biệt ly
    Rộn rã từng hồi chuông xóm đạo
    Tiễn nàng áo tím bước vu quy

    Anh nhìn áo cưới mà anh ngỡ
    Chiếc áo tang liệm mối tuyệt tình
    Hoa trắng thôi cài lên áo tím
    Thôi còn đâu nữa tuổi băng trinh

    Em lên xe cưới về nhà chồng
    Dù cách đò ngang, cách mấy sông
    Anh vẫn yêu em người áo tím
    Nên tình thơ, ấp ủ trong lòng

    Từ lúc giặc ruồng vô xóm đạo
    Anh làm chiến sĩ giữ quê hương
    Giữ màu áo tím, người yêu cũ
    Giữ cả lầu chuông, nóc giáo đường

    Mặc dù em chẳng còn xem lễ
    Ở giáo đường u tĩnh ngày xưa
    Anh vẫn giữ lầu chuông gác thánh
    Nghe chuông truy niệm mối tình thơ

    Màu gạch nhà thờ còn đỏ thắm
    Như tình nồng thắm thuở ban đầu
    Nhưng rồi sau chuyến vu quy ấy
    Áo tím tình xưa đã nhạt màu

    Ba năm sau chiếc xe hoa ấy
    Chở áo tím về trong áo quan
    Chuông đạo ngân vang hồi vĩnh biệt
    Khi anh ngồi kết vòng hoa tang

    Anh kết vòng hoa màu trắng lạnh
    Từng cài trên áo tím ngây thơ
    Hôm nay vẫn đoá hoa màu trắng
    Anh kết tình chung gởi xuống mồ

    Lâu quá không về thăm xóm đạo
    Không còn đứng nép ở lầu chuông
    Những khi chuông đổ anh nhầm tưởng
    Người cũ cầu kinh giữa thánh đường

    “Lạy Chúa con là người ngoại đạo
    Nhưng tin có Chúa ở trên cao
    Trong lòng còn giữ màu hoa trắng
    Cứu lỗi linh hồn con, Chúa ơi !”

    Nhìn chung thì Nghiêm rất đúng so với gì mình đã được chép trong cuốn ” Thi Nhân Việt Nam 1958″ chỉ khác một số từ. Cảm ơn lâu lắm rồi mình mới tìm được một người chép gần giống mình

  23. Nguyenthanhxuan said

    Su tinh co da dua toi vao trang web cua ban va toi het suc vui mung vi da tim duoc noi de chia se nhung bai tho hay.Toi se thuong xuyen ghe tham trang cua ban,chuc ban vui!

  24. ngohuudoan said

    Cảm bạn Nguyethanhxuan đã ghé chơi và để lại mấy dòng.
    Chúc bài gặp được nhiều bài thơ hay!

    NHD

  25. Richard Vo said

    Tuyệt phẫm thi ca thế kỹ 20
    Cảm ơn bạn rất nhìu vì đăng tuyệt tác thi ca mà tui rất thích, đây là nguồn cảm hứng để các nhạc sĩ phổ nhiều tình khúc bất hũ.

  26. Ngôi nhà thơ said

    Lâu lắm mới đọc toàn văn bài thơ của “Kiên Giang”. Đúng là hay thật. Mình có thằng bạn cũng thích làm thơ, nhưng chỉ cho mỗi mình mình đọc thôi. Các bạn đọc thử rồi nhận xét dùm nó nhé.

    Biết yêu là gi!
    Trăng ơi sao lại hững hờ
    Cứ trôi trôi mãi không chờ hỡi trăng
    Hỏi rằng trăng có hay chăng
    Bấy lâu mộng ước còn hằn trong tim

    Có lẽ em tựa cánh chim
    Cho anh vẫn mãi còn tìm nơi đây
    Thẩn thờ lê bước hàng cây
    Gió xào xạc lá lòng đầy nhớ thương

    Còn đó không hỡi giảng đường
    Dáng em ngày ấy còn vương êm đềm
    Đêm khuya trăng rớt bên thềm
    Gió se se lạnh làm mềm lòng ai

    Ngẫn ngơ nhìn đám mây bay
    Chạnh lòng tiếc nuối tháng ngày đã qua
    Hay tại anh quá thật thà?
    Hay tại em lại là hoa giữa vườn?

    Nên anh dù biết lòng thương
    Vẫn không dám nói lòng thường nhớ em
    Em yêu ơi biết bao đêm
    Ngồi đây anh đếm tháng ngày trôi qua

    Những mong ngày tháng phôi pha
    Để anh quên được dáng hoa hôm nào
    Nỉ nôn tiếng dế bên rào
    Dế ơi có biết vì sao tao buồn

    Đêm đêm ngồi với trăng suôn
    Để cho thương nhớ mãi tuôn dạt dào
    Người ơi giờ ở phương nào
    Biết chăng em có thấy nao nao lòng

    Biết anh ngày nhớ đêm mong
    Cho tim héo hắt cho hồng giấc mơ
    Nói dùm ta hởi vần thơ
    yêu em anh mãi yêu mình em thôi.
    Thủ Đức, 12/1999
    Cảm ơn trang Web của bạn nhé. Tuấn Anh

  27. ngohuudoan said

    Chào bạn,

    Thơ thì cũng tuỳ tác giả, tuỳ người đọc thôi, nếu “nhận xét” thì cũng là chủ quan mà thôi. Trước đây mình cũng từng làm, từng thấy thích, nhưng qua một thời thì thấy chẳng thích, và nhiều lần “khai tử” nhiều bài nằm trong tình huống như vậy. Không phải một bài mà nguyên một tập, năm 2006 mình in, “con mắt to hơn cái bụng”, in thiệt nhiều, rồi ác một nỗi là nghe lời một vài ông bạn đem cho tặng búa xua nhiều người, bây giờ thấy rất mắc cỡ và tưởng tượng: nếu có thể thu lại được thì mình thu hết và tiêu huỷ cho rồi. Có suy nghĩ như vậy chỉ sau khi in khoảng chừng 2 năm, vì sau 2 năm mình thấy tập thơ đó có quá nhiều bài thơ không ưng bụng chút nào, đúng là mình bồng bột quá chừng. Bay giờ nghĩ vậy, nhưng biết đâu nay mai lại in nữa, lạc lọc tập thơ cũ cộng với thơ mới in nữa, rồi đôi ba năm sau lại có suy nghĩ như vậy nữa thì không biết chừng. Cứ như vậy lọc miết, và có thể tập cuối cùng là tập mà mình ưng bụng nhiều hơn cả.

    Bởi vậy, nói với bạn là bài nào mình còn thích thì nó hay, tới chừng hết thích là bỏ vậy thôi. Không ai ngăn cản cái sự thích của mình, và cũng không ai xúi giục mình thích cái không thích được cả.

    Cảm ơn bạn đã ghé đây chơi.

    NHD

  28. bài thơ này hay quá nên post len cho mọi người xem

  29. Ngôi nhà thơ said

    Cảm ơn Ngô Hữu Đoàn!

    Thật ra thì có những sự việc, sự vật mà mình chỉ mới nhìn qua, hay chỉ mới cảm nhận là mình đã thấy thích hoặc không thích rồi. Thậm chí còn cực đoan trong việc thích hay không thích nữa. Ví dụ như trước đây đã từng thích nghe Khánh Ly hát nhạc Trịnh thì sau này ca sĩ nao hát nhạc Trịnh ta đều có cảm giác không hay bằng. Và cũng đúng thôi, may là bạn của mình không nghe lời xúi bậy của minh nên không in thơ thành tập để biếu, tặng và cho không bạn bè, người thân, nếu không giờ chắc cũng lâm vào thế khó xử như bạn. HIhihi!!!
    Tuy nhiên với 1 đứa con tinh thần nào của mình thì ai mà không nâng niu chứ. Chúc ngôi nhà của bạn luôn rộn rã niềm vui!

  30. ngohuudoan said

    Cảm ơn Ngôi Nhà Thơ đã ghé thăm và có mấy dòng chia sẻ. Bạn nói đúng, nếu không thận trọng công bằng thì nhiều khi cái thích nó vẫn cứ có cực đoan. Bởi vậy chúng ta không nên vội vàng, nhiều khi bị hố.

    Theo tôi, không phải cứ nhạc TCS là phải Khánh Ly mới hay. Tôi thì tôi thấy CS Khánh Ly hát nhạc phản chiến của TCS thì chưa ai hay bằng, ví dụ “Xin mặt trời hãy ngủ yên”, “Hát cho người nằm xuống”, “Mẹ ngồi ru con đong đưa võng buồn …” ….vân và vân vân…., còn rất nhiều bài khác nữa, quá hay. Đó là mới nói về giọng hát, còn nói về cách ăn mặc, nói năng, đi đứng thì tôi rất kính trọng và yêu quý, tôi biết ơn người ca sĩ này.

    Vài dòng tản mạn chia sẻ với bạn

    Chúc bạn vui

  31. Julian said

    còn 1 bài thơ đã đi vào lãng quên, một chuyện tình đẹp của phong trào thơ mới. Xin giới thiệu với các bạn câu chuyện tình yêu của nhà thơ Thâm Tâm ( Trần Tuấn Trình ) và TTKH ( viết tắt của ” Thâm Tâm KHánh ): Hai sắc hoa Ti Gôn.

    Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
    Nhặt cánh hoa rơi cảm thấy buồn!
    Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,
    Tôi chờ người đến với yêu đương.

    Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng.
    Dải đường xa vút bóng chiều phong
    Và phương trời thắm mờ sương cát
    Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng

    Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
    Thở dài trong lúc thấy tôi vui
    Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ
    Anh sợ tình ta cũng thế thôi!

    Thưở ấy nào tôi đã hiểu gì
    Cánh hoa tan tác của sinh ly
    Cho nên cười đáp màu hoa trắng
    Là chút lòng trong chẳng biến suy

    Từ đấy một đi một lỡ làng
    Dưới trời đau khổ chết yêu đương
    Người xa xăm quá tôi buồn lắm,
    Trong một ngày vui pháo nhuộm đường.

    Từ đấy thu rồi thu lại thu
    Lòng tôi còn giá đến bao giờ
    Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
    Người ấy cho nên vẫn hững hờ.

    Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
    Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
    Mà từng thu chết từng thu chết
    Vẫn giấu trong tim bóng một người.

    Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
    Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
    Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ
    Và đỏ như màu máu thắm phai

    Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
    Một mùa thu trước rất xa xôi
    Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
    Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

    Tôi sợ chiều thu nắng nhạt màu
    Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu
    Gió về lạnh lẽo chân mây vắng
    Người ấy qua sông đứng ngóng đò

    Nếu biết rằng tôi đã có chồng
    Trời ơi! Người ấy có buồn không
    Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
    Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

  32. nguyen nam said

    Nếu rảnh rảnh thì bạn đọc sách báo nhiều nhiều chút, chẳng hạn như Thi Nhân Việt Nam của Hoài Thanh Hoài Chân, hay bài báo viết tin nhà văn Thanh Châu qua đời trên báo Tuổi trẻ bạn nhé,dám nói bừa là bài thơ câu chuyện tình yêu của Thâm Tâm và TTKH

  33. Thành Trí said

    ban co the cho biet email cua Ngoi Nha Tho duoc ko? Nguoi de ten lai la Tuan Anh do. Thanks nhieu!

  34. Thành Trí said

    Toi muon hoi Tuan Anh la sao co bai tho Biet Yeu La Gi? Ngô Thành Trí, Ninh Thạnh Lợi – Hồng Dân – Bạc Liêu

  35. Ngôi nhà thơ said

    email cua Tuấn Anh “Ngôi nhà thơ”: tuananhttqlda@gmail.com/

  36. Nguoi Saigon said

    Theo tui biết sau khi bài thơ ” Chuyện tình hai sắc hoa Tigôn ” được đăng báo thì nhà thơ Thâm Tâm có họa lại bằng bài ” Màu máu Tigôn” .

    Màu máu Tigôn

    Người ta trả lại cánh hoa tàn
    Thôi thế duyên tình đã dở dang
    Màu máu tigon đà biến sắc
    Tim người yêu cũ phủ màu tang

    K. hỡi, người yêu của tôi ơi
    Nào ngờ em giết chết một người
    Dưới mồ đau khổ anh ghi nhớ
    Hình ảnh em hoài, mãi thế thôi

    Quên làm sao được thuở ban đầu
    Một cánh tigon dạ khắc sâu
    Mỗi cánh hoa xưa màu kỷ niệm
    Nay còn dư ảnh trái tim đau

    Anh biết làm sao được hỡi trời
    Dứt tình không nở ,nhớ không thôi
    Thôi, em hãy giữ cành hoa úa
    Kỷ niệm ngàn năm một cuộc đời.

    (Thâm Tâm)

    Bài thơ này cũng được phổ nhạc thành bài : ” Màu máu Tigôn ” do Ca sỹ Thanh Lan trình bày .( Tui có bài này nhưng không biết gởi cách nào , Anh Em thông cảm ) .

  37. Nguoi sai gon said

    thân tặng các bạn bài thơ này
    Mòn Mỏi
    Tác giả: Thanh Tịnh

    – Em ơi nhẹ cuốn bức rèm tơ
    Tìm thử chân mây khói tỏa mờ
    Có bóng tình quân muôn dặm ruổi
    Ngựa hồng tuôn bụi cõi xa mơ

    – Xa nhìn trong cõi trời mây
    Chị ơi, em thấy một cây liễu buồn

    – Bên rừng em hãy lặng nhìn theo
    Có phải chăng em ngựa xuống đèo ?
    Chị ngỡ như chàng lên tiếng gọi
    Trên mình ngựa hí, lạc vang reo

    – Bên rừng ngọn gío rung cây
    Chị ơi, con nhạn lạc bầy kêu sương

    – Tên chị ai gieo giữa gió chiều
    Phải chăng em hỡi tiếng chàng kêu
    Trên giòng sông lặng em nhìn thử
    Có phải chăng người của chị yêu ?

    – Sóng chiều đùa chiếc thuyền lan
    Chị ơi, con sáo gọi ngàn bên sông
    Ôi kìa bên cõi trời Đông
    Ngựa ai còn ruổi dặm hồng xa xa

    – Này lặng em ơi, lặng lặng nhìn
    Phải chăng mình ngựa sắc hồng in
    Nhẹ nhàng em sẽ buông rèm xuống
    Chị sợ bên sông bóng ngựa chìm

    – Ngựa hồng đã đến bên hiên
    Chị ơi, trên ngựa chiếc yên …. vắng người

  38. phan antu said

    Tôi nghĩ là: “Sau mười năm lẻ anh thôi học” chứ không phải là :”lẽ”.

  39. ngohuudoan said

    Chào bạn Phan Antu

    Có lẽ chỗ đó là lỗi chính tả, đánh máy. Mình sẽ sửa lại ngay. Cảm ơn bạn.

  40. quat xe fiat

    Hoa trắng thôi cài lên áo tím- thÆ¡ Kiên Giang « Ngô Hữu Đoàn

  41. xe ford wildtrak

    Hoa trắng thôi cài lên áo tím- thÆ¡ Kiên Giang « Ngô Hữu Đoàn

  42. gia xe toyota v

    Hoa trắng thôi cài lên áo tím- thÆ¡ Kiên Giang « Ngô Hữu Đoàn

  43. dien dan ky thuat oto xe may

    Hoa trắng thôi cài lên áo tím- thÆ¡ Kiên Giang « Ngô Hữu Đoàn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

%d bloggers like this: