Ngô Hữu Đoàn

~~~~ Dzui thôi mòa! ~~~~

Nhà tôi- thơ Ngô Hữu Đoàn

Đăng bởi ngohuudoan on Tháng Mười Một 3, 2009

IMG_3331

Nhà tôi (nhìn ra hướng đông, phía ngoài bờ tre là giòng sông Vệ- ảnh NHD, 2008)

NHÀ TÔI

nhà tôi cao cao hàng cau trước ngõ
cây thầu đâu xanh rồi trụi lủi mỗi mùa
vườn dâu mướt giêng hai màu áo mới
tả tơi xơ xác bão chín mười

nhà tôi ngó bốn mùa con sông vệ
mùa phỏng chưn mùa nước ngập chồng gường
nỗi cơ cực đằn hoài hai vai mẹ
mua chút hồn nhiên đắt đỏ đời tôi

nhà tôi nền đất, tường cũng rơm với đất
mưa gió to nước khu đĩ dội vào
mỗi cái tết lịch về che lỗ chuột
cho hồn tôi vá víu những mùa xuân

nhớ miết cái năm tôi xa nhà lụt lớn
ngả tấm vách sau sập nghiến sáu phần mười
trong gang tấc cha mẹ tôi thoát chết
vậy mà cũng giấu tôi bởi chỉ sợ tôi buồn

nhà tôi nay xây trên nền nhà cũ
bằng mồ hôi trộn với cát sông nhà
thương cha mẹ trưa ngâm mình xúc sạn
thương mấy đứa em đẩy cát mấy tháng trời

nhà tôi đó cao cao hàng cau trước ngõ
phía trước là sông, bãi cát trải trăng vàng
tuổi thơ đó- thần tiên giờ ngó lại
muốn chạy lộn về nhưng mãi mãi dần xa

nhà tôi đó mang hồn thiêng quê quán
chứa hết buồn vui để hóa đá hóa vàng
giờ cơm áo quê cha thành quán trọ
lâu lắm một lần về nằm nghe kể bữa rồi đi…

sài gòn bây giờ lâu lâu cũng lụt
cũng có khói bay đầy đám kẹt xe
đêm mộng mị nghe mùi nhang ai đốt
thèm thấy cái bàn thờ nhà mình ở tít tắp quê xa…

Ngô Hữu Đoàn

Đăng trong 1.1 Thơ, 1.3 Thơ mình | Leave a Comment »

Lời chào một ngày- thơ Trần Thuật Ngữ

Đăng bởi ngohuudoan on Tháng Mười Một 3, 2009

LỜI CHÀO MỘT NGÀY

Xin cúi thấp chào mặt trời xuống núi
Đêm bắt đầu đen trên nghiã địa đen
Xin cúi thấp chào anh em bằng hữu
Ngày bắt đầu đen trên trái tim đen
Xin cúi thấp chào những người đã chết
Lòng huyệt nào sâu cây cỏ nào xanh
Xin cúi thấp chào kẻ thù phía trước
Nước mắt nào vàng trên bãi đất hoang
Xin cúi thấp chào mùa xuân lửa đỏ
Hãy cầm tay nhau nhìn rõ mặt nhau
Xin cúi thấp chào Sài Gòn, Hà Nội
Xin chào, xin chào những người Việt Nam
Xin cúi thấp chào con đường đi tới
Nến thắp hai hàng cháy đỏ áo quan
Xin cúi thấp chào trong giờ hấp hối
Di chúc nào không viết nổi cho em
Xin cúi thấp chào căn phòng đã ở
Hơi thở nào đau trong từng bước chân
Xin cúi thấp chào những ngày tháng cũ
Xin chào mẹ cha lời đứa con hoang
Xin cúi thấp chào thành phố tôi đến
Hôm nay là ngày Chúa chịu đóng đanh
Xin cúi thấp chào mặt trời xuống núi
Đêm bắt đầu đen trên trái tim đen.

Trần Thuật Ngữ

Đăng trong 1.1 Thơ, 1.4 Thơ thi hữu, 1.6 Thơ thích | Leave a Comment »

Con cò trắng- thơ Nguyên Nguyên

Đăng bởi ngohuudoan on Tháng Mười Một 3, 2009

CON CÒ TRẮNG

Quê hương tôi có cò bay xuống nước,
Ruộng đất tôi, cây bắp dắt cây cà.
Mặt trời mọc, bông lúa nằm, bông lúa ướt.
Chuyện ân tình, con gái hát, trai ca,
Đời thịnh trị trăng sao,
Mẹ ru tôi thuở truớc,
Cá mắm Sa Huỳnh, gạo nước Ba Gia.
Câu hát đó, chiều nay tôi muốn khóc,
mỗi tấc đất này là mỗi bước của ông cha.
Tôi bỏ lại, từ khi nghe súng đạn,
Sắp làm nên lần nữa cuộc chia xa.
Bạo lực, cường quyền, ngụy trang lý tưởng,
Lôi kéo nhau đi xáo thịt nhồi da.
Sông đổ máu ruộng đồng không lúa thóc,
Thiên Ân chiều chiều đại bác quân xa.

Rồi tủi nhục lăn dần lên phố thị,
Ngủ chực, ăn nhờ, thằng con ngóng tin cha.
Và mếu máo một phương trời xa lắc,
Mẹ xếp thư vào hết chỗ gởi ra.
Chuyện đói khó từng cơn trong nước mắt,
Cây đá bây giờ cũng nám thịt se da.
Thủa đường sá nghe thân mình đứt khúc,
Phục kích, xung phong, Mộ Đức, Thu Xà.

Ngày cứ thế niềm yêu thương không giáp mặt
Đành làm kẻ bơ vơ, tôi lìa cửa lìa nhà.
Chiều quán trọ, nhìn nhau dăm bảy đứa,
Hỏi quê mẹ, quê mình, giờ bên đó có ai qua.
Có ai nhắc vào bạn bè đôi lứa,
Hay lại bây giờ máu nhỏ hồng pha.
Hay lại có chiều chiều câu hát lạ,
Và vội vàng con cò trắng cũng bay xa.

Nguyên Nguyên

Đăng trong 1.1 Thơ, 1.4 Thơ thi hữu, 1.6 Thơ thích | Leave a Comment »

Hoa sữa- thơ Nguyễn Phan Hách

Đăng bởi ngohuudoan on Tháng Mười 29, 2009

Hoa sữa

Tuổi mười lăm, em lớn từng ngày
Một buổi sớm, em bổng thành thiếu nữ
Hôm ấy mùa thu, anh vẫn nhớ
Hoa sữa thơm ngây ngất quanh hồ.

Tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu
Mùi hoa sữa tan trong áo em và mái tóc
Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt
Vậy mà tan trong sương gió mong manh

Tại vầng trăng? Tại em hay tại anh?
Tại sang đông không còn hoa sữa
Tại siêu hình? Tại gì không biết nữa
Tại con bướm vàng có cánh nó bay….

Đau khổ, buồn, nhưng éo le thay
Không phải thời Rômêô và Juliét
Nên chẳng có đứa nào dám chết
Đành lòng thôi mỗi đứa mỗi phương.

Chỉ mùa thu còn tròn vẹn yêu thương
Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ
Hương của tình yêu đầu nhắc nhở
Có hai người xưa đã yêu nhau….

Nguyễn Phan Hách
——————————————————————-
Nguồn: Copy từ ktx.vnuhcm.edu.vn

Đăng trong 1. Thơ thẩn, 1.6 Thơ thích | Leave a Comment »

Người mẹ điên

Đăng bởi ngohuudoan on Tháng Chín 10, 2009

NGƯỜI MẸ ĐIÊN

Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người.

Câu chuyện này đã được dịch thành kịch trên sân khấu ở Trung Quốc và gây được nhiều tiếng vang. Đây là một trích đoạn trong vở kịch.
Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi “Cút cho xa!”. Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.
Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ.
Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi “đứa nối dõi” sẽ đuổi đi liền.
Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.
Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: “Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!”. Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.
Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên: “Đưa, đưa tôi…” bà nội mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu thì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên.
Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi: “Mày đừng có hòng bế con, tao còn lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì Đọc tiếp »

Đăng trong 3. Khác | 3 phản hồi »

Tâm linh là gì? Như thế nào? Từ đâu? Tại sao?

Đăng bởi ngohuudoan on Tháng Chín 1, 2009

Tâm linh là gì? Như thế nào? Từ đâu? Tại sao?
(Vấn đề tiềm năng con người)
Tinh Tiến

1. Tâm linh là gì?

Từ e dè, nghi ngại lúc đầu đến nay, sau khoảng một hai thập kỷ, “Tâm linh” trở thành một từ thường xuyên dùng tới trên cửa miệng của nhiều người, có nội dung còn rất “tù mù”, phiếm định, vì vậy chúng ta cần “kiện nghĩa” khái niệm này trong chừng mực bao quát nhất có thể được.

Dù có ý thức rõ ràng hay không, chúng ta đều hiểu “tâm” như nguồn gốc phát sinh, như người đạo diễn ẩn diện, như nguyên lý động lực học của tư duy, tình cảm, ý chí, ham muốn… tóm lại của mọi hoạt động hay đời sống tinh thần.

“Linh” hay linh thiêng là tác dụng hay hiệu lực “vật chất” lên cuộc sống của con người hay tồn tại của vật thể. Tác dụng ấy hay hiệu lực ấy có cường tính không giới hạn nhưng cơ chế của nó lại nằm ngoài, thậm chí thường khi mâu thuẫn với kinh nghiệm hàng ngày, tri thức phổ biến, quy luật thực nghiệm và nguyên lý khoa học. Do đó “linh” thường làm ta hoang mang trước sự lựa chọn: hoặc thực kiện tai nghe, mắt thấy, hoặc, nói chung, tri thức mà ta đã tích tập.

Tâm Linh là cái Tâm phiếm hình nhưng lại có hiệu ứng Linh. Như vậy trong tiếng Việt ta xưa nay vẫn có một từ hoàn toàn tương ứng với cả nội hàm, cả ngoại diên của tâm linh, đó là Thần. “Biến hóa mạc trắc vị chi thần”, Thần ứng dụng cho cả người, cả cho vật, cả lúc sống, cả lúc chết, vì thế thật ra Thần minh định cho tâm linh rõ hơn, hay hơn bản thân khái niệm “tâm linh” nhiều, tiếc rằng lâu nay ta có thói quen sính từ mới nên quên mất “thần”.

Nhưng dù là thần, dù là tâm linh thì điều đầu tiên vẫn là: Có thật có cái gọi là Tâm Linh ấy không?

Trước hết ta hãy điểm lại hai trường phái về Tâm:

1) Trường phái Não Luận (cérébrocentriseme) chủ trương rằng tâm chỉ là hiệu ứng hay phương diện tác dụng của bộ não, của hệ thần kinh, của hệ nội tiết, nói gọn lại là hoạt Đọc tiếp »

Đăng trong 3. Khác | Leave a Comment »

Đồng cảm âm thầm

Đăng bởi ngohuudoan on Tháng tám 5, 2009

Đồng cảm âm thầm

(Cảm tác khi tình cờ đọc được bài văn về
“sự thật” của Bùi Hoàng Tám- Bài văn hay không chịu nổi)

bài văn này hãy để cho
84 triệu dân Việt Nam mình chấm
rồi cộng chia trung bình

thôi cứ giả dụ buồn
còn 30% người yêu nước
em cũng trên trung bình

điểm không có số âm
mà có phần điểm thưởng
tôi bần dân thứ thiệt
tôi cho 10×10!

xin cảm ơn tổng thống
mỹ giúp tôi “xin thầy”
nhưng với tôi hôm nay
sư thật thành phản cuốc

xin cảm ơn thí sinh
em rớt rồi! rớt ngược
vì điểm thật hôm nay
thầy cho thầm trong bụng?

*
* *
rồi mẹ cũng phản cuốc
hai tay không ra đồng
cây mạ lớn trổ bông
mẹ khóc thầm sự thật

Sg, 07.2009
Ngô Hữu Đoàn
———————————————————————
Xem nội dung bài văn dưới đây: Đọc tiếp »

Đăng trong 1. Thơ thẩn, 1.1 Thơ, 1.3 Thơ mình | Leave a Comment »

Miên man

Đăng bởi ngohuudoan on Tháng Bảy 29, 2009

MIÊN MAN

từng đêm tôi đi
ngược dòng nước chảy
về hỏi tuổi thơ mình
hỏi tổ tiên nguồn cội

từ bao giờ
loài người biết chém giết nhau
ai dạy họ
và vì sao

con dao nào đầu tiên
đâm lên thịt da người
viên đạn nào đầu tiên
ngoáy vào tim đồng loại
giáo lý nào đầu tiên
tuyên sát người ngoại đạo
chủ nghĩa nào đầu tiên
cho mình quyền vi chủ

đâu rồi atlantic
kim tự tháp chứng nhân
bao kiếp ta mù mờ
từ tận cùng vụ nổ

sớm mai ta thức dậy
bầy thú non hồn nhiên
bên bờ sương triền cỏ
ông mặt trời ló dạng
bồng lai trên sông xanh

bóng người tôi ngắn lại
bầy thú khôn lanh dần
bóng người tôi dài ra
bầy thú gừ tuyên chiến
tôi sợ hãi thiếp đi

qua một đêm mù tăm
ông mặt trời ló dạng
bầy thú non hồn nhiên
tôi cũng vừa thức dậy…

Sg, 07.2009
Ngô Hữu Đoàn

Đăng trong 1. Thơ thẩn, 1.1 Thơ, 1.3 Thơ mình | 2 phản hồi »

Hai bài thơ Hồ Chí Bửu

Đăng bởi ngohuudoan on Tháng Bảy 10, 2009

vỗ tay

chúng nó
đánh đấm với nhau
văng tục
thằng nói mình văn chương cái thế
đứa nói mình học rộng tài hoa
thế giới có bốn bồ sỉ nhục
năm châu chia nhau hai bồ
còn chúng nó
mỗi đứa một bồ

đám lòng thòng đi theo
thúi bề nào che bề nấy

nhóm đại gia rững mỡ
“xê ra cho anh treo giải thưởng”
suy đi tính lại
tiếp thị thương hiệu của mình
không gì bằng
treo giải thưởng văn chương
thanh mà tục
tục mà thanh

hỡi ơi,
ta chết đây
cho chúng mầy vừa thọt lét nhau
vừa làm cách mạng văn chương.

Hồ Chí Bửu

Hãy Cố Quên Nhau

em mặc cả tình yêu rồi ra giá
đem lên cân và thừa bớt thiếu bù
khi biết rằng ta chẳng có đồng xu
em ngạo nghễ tăng mình lên hết giá

ta phớt tĩnh không mua và không trả
hàng trưng bày trong hội chợ tình yêu
em chạy theo và tiếp thị Đọc tiếp »

Đăng trong 1. Thơ thẩn, 1.4 Thơ thi hữu | Leave a Comment »

Phóng viên Báo Lao Động tại Quảng Ngãi bị doạ giết

Đăng bởi ngohuudoan on Tháng Bảy 7, 2009

Phóng viên Báo Lao Động tại Quảng Ngãi bị doạ giết
Lao Động số 150 Ngày 07/07/2009 Cập nhật: 8:54 AM, 07/07/2009

(LĐ) – Theo báo cáo của phóng viên Trần Đăng – đại diện Báo Lao Động tại Quảng Ngãi: Lúc 9 giờ sáng ngày 6.7, ông Nguyễn Thành Quyên – Giám đốc Cty Hợp Thành, có trụ sở tại thị trấn Sơn Tịnh, đã gặp phóng viên Trần Đăng tại quán càphê Bình Minh, trên đường Quang Trung, TPQuảng Ngãi và doạ giết.

Ông Quyên đã gọi “đàn em” của mình đến quán càphê này, nhưng phóng viên Trần Đăng đã bỏ đi. Sở dĩ có lời đe doạ trên là vì: Tháng 8.2008, phóng viên Trần Đăng có bài phản ánh tình trạng Cty Hợp Thành của ông Quyên bán thầu công trình hồ chứa nước Vực Thành – thuộc huyện Trà Bồng, cho Cty Hoàng Đăng để lấy hoa hồng và chiếm dụng của đơn vị này hàng trăm triệu đồng, khiến công trình bị dở dang.

Sau khi báo chí phản ánh, huyện Trà Bồng (chủ đầu tư) đã yêu cầu ông Quyên trả lại số tiền đã chiếm dụng, đồng thời tiếp tục thi công các hạng mục còn lại. Ông Quyên cho rằng Báo Lao Động đã “phá hoại” công việc làm ăn của ông, dẫn đến lời đe doạ trên. Phóng viên Trần Đăng đã báo cáo sự việc trên bằng văn bản, gửi Hội Nhà báo tỉnh Quảng Ngãi, Sở Thông tin-Truyền thông và PA25 – Công an Quảng Ngãi nhờ can thiệp.

V.P.M.T
——————————————————————-
Chúng ta phải bảo vệ công lý, bảo vệ Nhà báo Trần Đăng. Ông Trần Đăng là nhà báo thẳng thắn và là nhà báo có tấm lòng. Bỏ qua lợi ích cá nhân, thậm chí chấp nhận nguy hiểm, ông đã từng có nhiều bài báo mạnh dạn lên tiếng bảo vệ lẽ phải cho người dân đặc biệt là người nghèo, những người mà lẽ phải thường nằm ngoài tầm tay họ. Là người từng đồng cảm với nhiều bài báo của ông, chúng ta cũng phải bảo vệ lẽ phải, bảo vệ nhà báo Trần Đăng…(NHĐ)

Đăng trong 3. Khác | Leave a Comment »