NHÀ TÔI
nhà tôi cao cao hàng cau trước ngõ
cây thầu đâu xanh rồi trụi lủi mỗi mùa
vườn dâu mướt giêng hai màu áo mới
tả tơi xơ xác bão chín mười
nhà tôi ngó bốn mùa con sông vệ
mùa phỏng chưn mùa nước ngập chồng gường
nỗi cơ cực đằn hoài hai vai mẹ
mua chút hồn nhiên đắt đỏ đời tôi
nhà tôi nền đất, tường cũng rơm với đất
mưa gió to nước khu đĩ dội vào
mỗi cái tết lịch về che lỗ chuột
cho hồn tôi vá víu những mùa xuân
nhớ miết cái năm tôi xa nhà lụt lớn
ngả tấm vách sau sập nghiến sáu phần mười
trong gang tấc cha mẹ tôi thoát chết
vậy mà cũng giấu tôi bởi chỉ sợ tôi buồn
nhà tôi nay xây trên nền nhà cũ
bằng mồ hôi trộn với cát sông nhà
thương cha mẹ trưa ngâm mình xúc sạn
thương mấy đứa em đẩy cát mấy tháng trời
nhà tôi đó cao cao hàng cau trước ngõ
phía trước là sông, bãi cát trải trăng vàng
tuổi thơ đó- thần tiên giờ ngó lại
muốn chạy lộn về nhưng mãi mãi dần xa
nhà tôi đó mang hồn thiêng quê quán
chứa hết buồn vui để hóa đá hóa vàng
giờ cơm áo quê cha thành quán trọ
lâu lắm một lần về nằm nghe kể bữa rồi đi…
sài gòn bây giờ lâu lâu cũng lụt
cũng có khói bay đầy đám kẹt xe
đêm mộng mị nghe mùi nhang ai đốt
thèm thấy cái bàn thờ nhà mình ở tít tắp quê xa…
Ngô Hữu Đoàn
